ĐỂ QUÁ KHỨ TRÔI ĐI

03:04 |
Truyen tinh yeu
****
"CHỜ ĐỢI MỘT TÌNH YÊU THỰC SỰ NHƯ CHỜ XE BUS, CÓ THỂ SỚM, CÓ THỂ MUỘN, NHƯNG CHẮC CHẮN NÓ SẼ ĐẾN... ĐIỀU QUAN TRỌNG LÀ BẠN PHẢI KIÊN NHẪN ĐỂ ĐI ĐÚNG TUYẾN, NẾU KHÔNG MUỐN BỊ LẠC ĐƯỜNG... "
***
Hiện tại...
Quán vắng. Mưa ngoài trời vẫn tí tách rơi. Ở chiếc bàn trong cùng kê sát ô cửa kính được che khuất bởi vài chậu cây cảnh, nơi đó luôn có một thằng con trai ngồi lặng im, gương mặt vô hồn, ánh mắt nhìn xa xăm qua ô cửa. Những hạt mưa nhỏ từng giọt chảy dài trên ô cửa kính, nó ngắm từng vệt dài ấy như dõi theo sự chuyển động của mưa. Mưa và lại mưa. Thứ nước ấy như dẫn dắt nó về một thủa yêu thương khi nó còn bên người nó yêu. Và rồi có thứ nước mặn đắng chảy ra từ khóe mắt nó... cay cay... Dường như nó đã thành khách quen của quán này và nó chỉ ngồi duy nhất ở chỗ ấy. Chị chủ quán cũng đã quen mặt nó nên cứ khi nó vào không cần gọi chị cũng đã bưng ra một cốc nâu đá, không đường, không sữa. Có những hôm nó ngồi cả buổi , nhấm nháp từng ngụm cà phê đắng. Ai cũng thấy điều đó nhưng không ai biết nó nghĩ gì. Chỉ biết có lẽ nó đang buồn...
Kí ức trong nó luôn thường trực chỉ chờ cơ hội để vỡ òa. Nó đang tập làm quen cuộc sống không có em nhưng nó thấy khó quá. Những hình ảnh của em cứ hiện về trong nó thật nhẹ nhàng. Nó nhớ em! Nhớ rất nhiều... !
"Love you and love me. Cong bu ceng wang ji he ni zai yi qi de tian me... Love you and love me... . . "
Bản nhạc cứ du dương bên tai. Lúc trước khi bên nhau nó và em thường hay tới quán này và cùng nhau nghe bản nhạc quen thuộc ấy. Nó lặng im chìm đắm trong thứ âm thanh da diết đó. Quá khứ trong nó lại hiện về nhẹ nhàng, sâu lắng...

Quá khứ...
11. 09. 2011
Dậy trễ, nó phóng xe vù vù trên con đường đầy lá rơi, hương hoa sữa nồng nàn, phảng phất. Nó yêu cái mùi hương ấy cũng như yêu cái xứ sở này. Gửi xe xong, tiếng kẻng bảo hiệu vào 15 phút đầu giờ vang lên. Nó chạy hết tốc lực vào lớp, vừa ném chiếc cặp xuống bàn, chưa kịp ngồi vào chố thì bà giáo đã lò dò bước vào. Với cặp kính trễ tận mũi bà giáo nhìn quanh lớp một vòng và dừng lại nơi nó, nó bỗng thấy run và trong đầu thoáng lên suy nghĩ "chắc lại bị phạt rồi". Đang vẩn vơ với những mớ suy nghĩ trong đầu thì tiếng bà giáo làm nó giật mình
- Khôi...
Chỉ thế thôi cũng làm tim nó bắn ra khỏi lồng ngực rồi
- Dạ...
- Chiều nhớ đi đại hội đoàn... nhé!
- Trời ạ! Thật là may- nó lẩm bẩm trong miệng
Nó như vừa thoát khỏi một kiếp nạn vì cái việc bị phạt đi lao động với lớp nó đã trở lên quen thuộc rồi. Nó thở phào nhẹ nhõm. Thế là buổi học cũng bắt đầu, năm tiết trôi qua với nó thật nhẹ nhàng.
Chiều. Trời chuyển sắc, mây đen kéo đến, bầu trời trở nên u ám. Và rồi một cơn mưa như trút nước đổ xuống, mưa mùa hạ thường bất ngờ như thế. Nó nhìn ra ngoài, nghĩ đến buổi đại hội đoàn mà ngán ngẩm, nhưng rồi cũng phải bò dậy, nó khoác lên mình chiếc áo mưa và phóng thật nhanh tới trường. Mưa lớn, hai hàng cây ven đường ngả nghiêng, từng đợt nước cứ táp thẳng vào mặt nó, ran rát. Nhưng điều đau khổ hơn là mưa làm nhòa hết kính nó, bỏ ra thì khó nhìn mà đeo vào thì cứ phải lau liên tục, tất cả đều trở nên mờ nhòa. Nó ghét mưa, ghét đến kinh khủng, có lẽ những đứa cận như nó đều ghét mưa. Cuối cùng nó cũng đến trường bình an, chạy thật nhanh lên phòng truyền thống. Thoáng qua cũng đã khá đông người, nó đi lối cửa sau và chọn cho mình một chiếc ghế hàng cuối. Đang lau lại cặp kính thì tiếng nhỏ Huế vang lên
- Anh Khôi, lên đây ngồi cùng cho vui
Nó mỉm cười thật tươi, răng khểnh, cười duyên, nụ cười của nó từng làm nhiều cô nàng mê mẩn, từ lớp 10 nó đã trở thành đối tượng tăm tia của nhiều cô bạn trong và ngoài lớp. Nó không ngần ngại và lên ngồi cùng nhỏ Huế, bên cạnh nhỏ Huế là một cô bé với cặp kính cận, xước trắng dễ thương đang chăm chú làm bài tập Tiếng Anh. Hình ảnh cô bé làm tim nó bỗng vui lên rộn ràng, giống như đang nhảy điệu flamenco cháy bỏng. Nó cũng không hiểu nổi nữa, cô bé ấy có cái gì đặc biệt mà hấp dẫn nó đến thế. Nó chăm chú nhìn vào cặp mắt to tròn của cô bé ấy như mê hồn. Đang bay lơ lửng trên không thì tiếng cô bé cắt ngang dòng suy nghĩ của nó
- Anh Khôi ơi, chị Pha C8 thích anh à?
"Ơ sao em ấy lại biết mình nhỉ?", nó đang tự đặt dấu hỏi chấm trong đầu
- Sao em lại hỏi thế?
- Hôm trước chị ấy nhắn tin cho anh, nhưng lại nhắn nhầm sang số em, nhắn tin nghe vẻ tình cảm lắm, ơ thế không phải à anh?
Nó đi từ hết ngạc nhiên này đến bất ngờ khác, nó với Pha chỉ là bạn thôi mà!
- Vậy hả em, sao lại nhầm được nhỉ?
- Vì số điện thoại em chỉ khác số anh một số thôi!
- Vậy số điện thoại em là 0164845...
- 3267 ạ!
- Có duyên thật, à anh với Pha chỉ là bạn thôi^^
Câu chuyện giữa nó và em đang vui vẻ thì đại hội bắt đầu, nó và em đành phải dừng câu chuyện. Đại hội kết thúc, bà giáo lớp nó lại trúng cử bí thư khóa mới, không biết là nên vui hay nên buồn vì lớp nó sẽ bị quản chặt hơn.
Nó đạp xe về, trời quang mấy tạnh, những giọt mưa còn sót lại trên những tán cây tràn đầy sức sống, trong lòng nó bỗng thấy vui lạ thường, lẽ nào là do sự xuất hiện của em. Em và nó quen nhau như thế, thật tình cờ và đặc biệt. Trong một ngày mưa...
Về tới nhà, nó chợt nhớ ra là nó quên không hỏi tên em, cũng không biết em học lớp nào nữa mặc dù cảm giác thật quen thuộc. Mắt to, xước trắng- hai hình ảnh ấy cứ vẩn vơ trong đầu nó. Nó chưa bao giờ tin vào tình yêu sét đánh. Nhưng có lẽ nào nó đang trong tình cảnh ấy.
Không suy nghĩ gì thêm nữa, nó rút nhanh chiếc điện thoại ra và nhắn tin cho nhỏ Huế
- "Em à, cô bé hồi chiều ngồi cạnh em tên gì nhỉ, học lớp nào thế?"
Không lâu sau đã có tin nhắn trả lời
- "Em biết rồi nhé, anh muốn làm quen hả, phải có quà cho em đấy!"- Tính nhỏ Huế vẫn hay nhõng nhẽo như thế
- "Ừm được rồi, cho anh thông tin đi nào"- Nó nhắn tin lại
- "Bạn ấy tên Thu Giang, học C11 bên cạnh lớp mình đấy anh ạ"
- "Ok em, thanks em nhiều"
Vậy là xong, nó đã biết được thông tin cơ bản nhất về em. Vài ngày sau, mắt to, xước trắng càng hiện hữu trong đầu nó nhiều hơn, nó quyết định nhắn tin cho em. Số điện thoại em chỉ khác số nó có một số, may mà lần trước nó đã kịp nhớ
- "Hellu Giang, em ngủ chưa, cho anh làm quen nhé?"
Nó ấn nút send mà trong lòng thấy hồi hộp, vài phút sau, chuông tin nhắn reo. Là em.
- "Quen rồi mà anh, rất vui vì được làm quen với anh!"
Ngày nó quyết định nhắn tin cho em... là một ngày mưa...
Và rồi, em và nó thường xuyên nhắn tin cho nhau, nó kể cho em nghe về cuộc sống, ước mơ của nó và em cũng vậy, nói chuyện với em nó chẳng thể giấu nổi điều gì. Nó và em nói chuyện rất hợp nhau, cuộc sống của nó trở nên vui vẻ và tràn ngập tiếng cười. Số lượng tin nhắn trong máy nó cứ ngày một nhiều lên và chỉ được gửi tới bởi một người tên Giang. Quen em, nó thay đổi thói quen hàng ngày, đi học sớm hơn chỉ để được gặp em trong nhà xe, để xe cạnh xe em để có cớ nói chuyện. Tan trường, nó thường nán lại muộn hơn để được nhìn em đi trên sân, nó nhận luôn cả chân đi cất sổ đầu bài vốn là nhiệm vụ của lớp phó để được gặp em, vì nó biết em phải đi cất sổ đầu bài, chỉ cần vậy thôi nó cũng thấy thật hạnh phúc. Vẫn cặp mắt to tròn, xước trắng cực kì dễ thương, em làm nó đơ trong tích tắc. Nó cố tìm kiếm thông tin về em, điều đó thật không khó khăn gì. Từ mọi nguồn thông tin cung cấp, nó biết được em là một nhân học cực cừ ở lớp, một cán bộ gương mẫu, đặc biệt điểm Tiếng Anh luôn trên chín phẩy, nói chung em là mẫu người hoàn hảo. Còn một thông tin khiến nó không biết vui hay buồn, đó là em chưa bao giờ rung động trước ai mặc cho bên em bao chàng trai theo đuổi, trái tim em sắt đá thế, nó sợ không biết có giành được tình cảm của em không. Cứ nghĩ thế thôi, trái tim nó cũng rung động, xao xuyến...
Và rồi, càng ngày, với nó em càng trở nên quan trọng, tình cảm nó dành cho em không chỉ dừng lại ở mức bạn bè nữa, có đôi lần nó nói ý tứ với em cho em biết tình cảm của nó, nhưng dường như em không nhận ra hoặc em đã nhận ra nhưng không nói. Tình cảm con người là thứ không thể giấu, nó nhận ra rằng nó không thể giữa mãi thứ tình cảm ấy trong lòng nữa.
08. 10. 2011
Nó quyết định nói ra tình yêu của mình với em, nó sợ cái nửa vời ấy hay đúng hơn là nó sợ em sẽ thuộc về một người khác. Tối đó nó nhắn tin cho em
- "Làm người yêu anh nhé (đây là lời tỏ tình chính thức của anh)"
Nó viết rồi xóa không biết bao nhiêu lần để được cái tin nhắn ấy, nó gửi cho em mà trong lòng ngập tràn mọi thứ cảm xúc, không rõ ràng là một loại cảm xúc nào, mà mỗi thứ một ít làm nên tâm trạng của nó. Nó chưa từng yêu một người nào nhiều đến thế, có chăng chỉ là cảm giác thích một ai đó, thế nên câu tỏ tình cũng thật ngốc nghếch. Không lâu sau, em nhắn tin trả lời nó, nó vừa vui mừng, vừa lo sợ vì không biết em có nhận lời làm người yêu nó không. Nhưng dù sao nó cũng thấy thoải mái khi đã dũng cảm nói ra tình cảm của mình
- "Năm học cuối cấp, với bao dự định và kế hoạch cho tương lai, em không muốn để chuyện gì khác ảnh hưởng tới việc học tập, nhưng em biết rằng em sẽ làm tốt hơn nếu em có anh"
Không hề có một lời nói yêu, nhưng nó đã biết được tình cảm mà em dành cho nó, đọc những dòng đầu nó cứ ngỡ sẽ không có em, nhưng em đã làm cho hạnh phúc của nó được nhân lên gấp ngàn lần, chưa bao giờ thấy nó cười hạnh phúc như thế. Vậy là nó đã có em, ngày hôm đó lại là một ngày mưa...
Nó và em yêu nhau, một tình yêu trong sáng, em và nó cùng hứa với nhau sẽ phấn đấu học tập, cùng đặt ra mục tiêu cho mình là phải đỗ Đại học trên Hà Nội, nhờ có em kết quả học tập của nó tốt hơn, bên em nó có những tháng ngày thật hạnh phúc. Bất kể trời mưa hay nắng, nó vẫn đứng dưới gốc xà cừ cổ thụ đợi em đi học về, dường như điều đó đã trở thành thói quen không thể bỏ của nó, có những hôm em được nghỉ, nó vẫn đứng đó để rồi nhận ra nó đã quá yêu em rồi. Người ta thường nói tình yêu học trò là tình yêu đẹp nhất, tình yêu của nó và em cũng thế, thật hạnh phúc và ngọt ngào, nó đã cùng em vẽ ra một tương lai màu hồng, nơi không có gì có thể chia cắt tình yêu ấy. Thầy cô, bạn bè ai cũng biết nó và em yêu nhau, nhưng luôn được mọi người ủng hộ vì kết quả học tập của nó và em vẫn duy trì rất tốt, chính vì thế tình yêu ấy được gọi là "tình yêu đẹp nhất Quang Trung"(Quang Trung là tên trường của em và nó). Em và nó cùng nhau trải qua những ngày tháng cuối cùng của tuổi học trò thật đẹp, tình yêu ấy ngày càng lớn hơn, nó nhận ra rằng cuộc sống của nó chẳng thể thiếu em. Thật kì lạ vì tất cả những sự kiện của em và nó đều có mưa, những cơn mưa giống như nhân chứng tình yêu cho nó và em. Yêu em, nó từ ghét mưa sang yêu mưa đến lạ thường. Cũng chính vì thế, những cơn mưa sau này luôn làm tim nó nhói đau, vì khi ấy, mưa làm nó nhớ đến em.
Và rồi, em đi khỏi cuộc đời nó thật nhẹ nhàng, nó không còn thấy em đến trường nữa. Những ngày chờ đợi dưới gốc cây xà cừ trở nên vô vọng. Nó chạy ngược xuôi để tìm kiếm thông tin về em, nhưng không ai biết. Nó đến nhà em thì thấy trong ngôi nhà ấy là những người hoàn toàn mới. Nó như phát điên, làm sao nó có thể chịu đựng nổi bất ngờ ấy, chẳng phải tình yêu của nó và em đang rất hạnh phúc sao, sao em lại nỡ rời xa nó, sao em không để lại cho nó một lời. Nó điên cuồng trong những câu hỏi không lời đáp trong đầu. Nó mất em thật rồi. Nó trở về nhà, nhìn những thứ em tặng nó, nó khóc và khóc, sao em không biết rằng với nó em rất quan trọng. Những ngày cuối hạ, nắng vàng trải nhẹ trên khắp nẻo đường, gió mơn man thổi qua ô cửa nhỏ, tiếng chuông gió leng keng, thứ âm thanh đó làm nó nhớ em da diết hơn, vì chiếc chuông gió đó là em tặng nó. Lúc trước khi tặng nó, em từng nói "mỗi khi chuông gió kêu hãy nhớ đến em", giờ chuông gió đang kêu rồi, là nó đang nhớ em, nhớ đến cồn cào, vậy mà sao em không trở về bên nó. Những kí ức về em cứ tràn về trong nó, những ngày sau đó nó đi khắp các nẻo đường, những nơi mà em và nó từng đến với hi vọng nhỏ nhoi là em sẽ ở đó, nhưng tất cả đều đến với nó là con số không. Nó trượt dài trong bóng tối, có những đêm nó say mềm, nó chưa bao giờ biết uống rượu, vậy mà giờ đây nó uống, nó uống cái thứ đắng cay đó để quên đi em, nhưng càng uống nó càng nhớ em nhiều hơn. Mùa thi, phượng nở rợp trời, nắng mùa hạ chói chang, ve kêu râm ran báo hiệu mùa chia tay. Nó tạm thời quên được em và tập trung cho kì thi đại học. Nó vẫn để bức hình em trên bàn, mỗi khi mỏi mệt nó lại ngắm nhìn em, em vẫn tiếp cho nó thêm động lực, nó vẫn có niềm tin sẽ gặp lại em, nó tin tình yêu chân thành không thể tách rời. Cuối cùng sự cố gắng của nó cũng được đáp trả, nó đỗ vào một trường danh giá với số điểm mơ ước, nó tràn ngập hạnh phúc nhưng sâu thẳm trong lòng nó là nỗi buồn vây kín, nó nghĩ đến em, không biết giờ này em ở đâu, có thi đại học như nó không, đã nhận được giấy báo điểm chưa. Ước mơ về những tháng ngày cùng nhau bước đi trên con đường Hà Nội của nó và em vẫn còn đó, nhưng em đã đi rồi, nó còn chờ đợi điều gì nữa.
Ngày cuối ở nhà trước khi lên đường đi học, trời mưa to, nó ngồi bên cửa ngắm mưa, nhớ đến những lúc nó bên em, cùng nhau ngắm mưa. Nhìn mưa nó không biết là yêu hay ghét, yêu em nó yêu mưa, xa em mưa làm nó nhớ. Gạt đi những dòng nước mắt, nó quyết định cố quên đi em, ngày mai thôi nó sẽ bắt đầu cuộc sống mới, nó hi vọng cái gì cũng mới và tốt đẹp hơn...
***
Hiện tại...
Cuộc sống sinh viên cùng với những nỗi nhớ nhà dai dẳng, nó thấy mình cô đơn và lạc lõng. Có những đêm nó lang thang trên con đường Hà Nội, mặc cho cái giá lạnh bủa vây, nó thừa nhận rằng nó đã không thể quên được em. Ngày nhập học, người đầu tiên nó quen là Mai, và sau đó nó và Mai trở nên thân thiết hơn, Mai luôn quan tâm nó, lắng nghe nó, nó không ngần ngại kể cho Mai nghe về mối tình đã qua, những lúc ấy Mai luôn kề bên, an ủi nó. Có hôm trời mưa lớn không thể về được, nó đứng lặng trên ban công, mặc cho mưa táp ướt hết người, là nó đang nhớ về em sao, sao em mãi không ra khỏi tâm trí nó. Và từ phía sau Mai bước đến, không nói gì, cầm ô che cho nó, dường như Mai luôn hiểu cảm giác của nó. Nó quay lại ôm Mai vào lòng, thật chặt, Mai cũng không chối từ chỉ lặng lẽ cho vòng tay nó ôm chặt lấy mình. Ôm Mai mà trái tim nó vẫn hướng về Giang, liệu có phải nó đang lầm tưởng Mai là Giang không, nó cũng không hiểu nổi mình nữa, chỉ biết rằng Mai có những điểm rất giống Giang. Những ngày tháng đầu tiên ở đại học, Mai đã luôn kề bên nó. Chính Mai là người lôi nó ra khỏi vũng lầy và từng bước vực nó đứng lên. Nó nhận ra tình cảm Mai dành cho nó không chỉ đơn thuần là tình bạn, nó không phủ nhận mình cũng có tình cảm với Mai, nhưng thứ tình cảm ấy chưa đủ lớn để gọi là tình yêu, mỗi lần nó muốn đến bên Mai thì dường như luôn có một sợi dây kéo lại, giữa nó và Mai như có một bức tường vô hình không cho nó đến bên Mai, có lẽ nó còn quá yêu Giang. Cũng giống như nó, tình cảm không thể giấu kín mãi trong lòng, Mai nói lời yêu nó. Nó thật sự thấy khó xử, nó chưa sẵn sàng cho một tình yêu mới, với nó Mai là niềm thương cảm, nó đã làm tổn thương Mai rất nhiều. Khi ấy nó chỉ biết lặng im...
Đứng trên ban công, nó ngắm nhìn thành phố, ngoài trời mưa lất phất rơi, lại mưa rồi, mưa cho lòng nó thêm rối bời, chợt nó nhớ đến một câu nói "Đừng tìm kiếm người mình yêu mà hãy tìm kiếm người yêu mình thật lòng", trong lòng nó giờ đây là bộn bề bao suy nghĩ. Nó khoác thêm chiếc áo ấm lên mình, phóng xe đi, bánh xe cứ lăn, nó muốn đi cho khuây khỏa, và rồi không hiểu sao lại dừng trước cổng nhà Mai, nó gọi Mai ra và nó ôm Mai vào lòng, nó nhận lời yêu Mai. Lúc ấy nó thấy lòng mình nhẹ tênh, nó tự nói với lòng mình sẽ vun đắp cho tình yêu ấy lớn lên hay đúng hơn nó muốn quên đi Giang. Mai ôm nó mà hai hàng nước mắt tuôn trào, có lẽ Mai rất hạnh phúc. Cuối đông, trời lạnh buốt, hai hàng cây ven đường đua nhau đổ lá để đón những mầm non, cũng giống như cuộc sống bắt con người ta phải quên đi cái cũ và bắt đầu với cái mới. Nó nắm tay Mai đi dài trên con đường, đó là ước mơ của nó trước kia khi còn bên Giang nhưng giờ đây bên nó không phải là Giang nữa.
Sân ga. Nó và Mai nắm tay nhau lên tàu. Chuyến đi Đà Lạt lần này là để kỉ niệm một năm ngày nó và Mai yêu nhau. Mai chuẩn bị đầy đủ mọi thứ cứ như là đi ở riêng vậy, nó cằn nhằn mãi nhưng tính Mai là thế, luôn cẩn thận và chu đáo. Lên tàu, Mai ngả đầu lên vai nó ngủ ngon lành, thi thoảng làm nũng nó như con nít, nó nhìn Mai mỉm cười, nó yêu Mai ở cái nét dễ thương đó, Tàu chạy băng qua màn đêm, sương trắng dày đặc bao phủ khắp con đường, bên Mai nó thấy mình ấm áp và bình yên. Nửa đêm nó muốn đi rửa mặt cho tỉnh táo, đắp lên Mai chiếc áo dày rồi nó bước vào toilet, khi bước gần tới cửa nó nhìn thấy người phụ nữ bước ra, ngẩng mặt lên nó nhận ra đó là Giang, nó đứng lặng người, nó nghĩ mình đang ảo tưởng, chắc do mệt mỏi, nó cố dụi mắt để nhìn cho rõ. Đúng là Giang, Giang đang đứng trước mặt nó, là Giang bằng da bằng thịt chứ không phải nó đang mơ. Hai người đứng nhìn nhau, tim nó như bị bóp nghẹt, không nói gì nó chạy đến bên Giang, kéo Giang vào trong rồi đóng sập cửa lại. Nó và Giang quấy lấy nhau, nó ôm Giang thật chặt như không muốn để mất Giang một lần nữa. Nó đặt lên môi Giang nụ hôn cháy bỏng, hôn như bị bỏ khát lâu ngày, Giang cũng ghì chặt lấy người nó mà đáp trả. Chợt có tiếng gõ cửa, giọng một người đàn ông cất lên
- Giang, em xong chưa, có chuyện gì không?
Giang vội vã đẩy nó ra và đáp lại
- Em ra ngay đây!
Sửa sang lại đầu tóc, Giang chỉ kịp nói "15 giờ , 666 Đà Lạt" rồi Giang bước ra theo người đàn ông. Nó đứng chết lặng nhìn theo, gương mặt vô hồn. Vậy là đã hết, Giang đã có người khác thật rồi. Nó như vừa bị dội một gáo nước lạnh cho tỉnh sau một giấc chiêm bao, chợt mồ hôi đầm đìa trên mặt nó, nó thấy lạnh giá. Bước ra khỏi toilet, đã thấy Mai đang đi tới, thấy nó Mai vội vàng bước đến
- Anh có sao không, thấy anh đi lâu quá, em không yên tâm
- Anh không sao, mình về toa đi em
- Sao người anh ướt đẫm mồ hôi thế kia, chắc trúng gió rồi
Nó không nói gì, Mai cùng nó về ghế ngồi rồi lấy dầu xoa cho nó, nhìn sự quan tâm và lo lắng của Mai, nó thấy dằn vặt bản thân quá. Rồi nó ôm Mai ngủ thiếp đi.
Tàu cập bến. Mai kéo hành lí xuống, không may rơi vào chân, Mai ngồi nhăn nhó, nó thấy có lỗi quá vì không quan tâm gì đến Mai, tâm trí nó như bị Giang làm rối tung lên. Mai đứng dậy nhưng không thể đi được, nhìn Mai mà nó đau xót
- Để anh cõng em
Mai không nói gì, ngoan ngoãn leo lên vai nó. Đà Lạt đẹp như trong mơ, giống như thiên đường trong chuyện cổ tích vậy, thời tiết se lạnh, sương mai vẫn giăng đầy, nhưng vườn hoa chìm trong sương khói mờ ảo. Tới khách sạn, nó đặt Mai lên giường rồi đi cất vali vào tủ. Nhìn chân Mai mà lòng nó đau nhói
- Chân em đau lắm không, để anh xem nào
Mai mặc kệ cho nó kiểm tra, chân Mai bị bầm tím. Nó vội vã lấy chai dầu xoa lên chân cho Mai, Mai nhìn nó hạnh phúc rồi Mai ôm chặt lấy nó
- Em yêu anh rất nhiều! Hứa luôn bên em được không anh?
Nó thấy bối rối quá, là nó đang nghĩ gì không biết nữa, nó lại lặng im, nó lại làm tổn thương Mai rồi
- Chân em đau thế này không đi chơi được rồi, em nghỉ ngơi chút đi để anh xuống dưới mua đồ ăn
Mai nắm lấy tay nó như không muốn cho đi, rồi nó vỗ về
- Ngoan nào, anh sẽ về ngay thôi
Nghe lời nó Mai lên giường nằm nghỉ, nó lang thang xuống chợ Đà Lạt, con số 666 cứ vẩn vơ mãi trong đầu nó, nhìn đồng hồ đã 14 giờ 30 phút, khách sạn nó ở là 610, nó nghĩ ngay ra số 666 ấy chắc chắn là nơi Giang ở. Đôi chân nó cứ bước đi, nó không nhớ gì đến Mai đang đợi ở phòng nữa, và rồi nó cũng tìm thấy khách sạn 666, một khách sạn nổi tiếng của Đà Lạt, có hướng nhìn ra hồ Tuyền Lâm. Nó đứng trước khách sạn, tim nó như đập loạn nhịp, cái cảm giác như hồi nó nói lời yêu Giang. Và rồi nó nhìn ra phía bờ hồ, là Giang, Giang mà nó đã dành trọn yêu thương. Nhưng Giang không đứng một mình mà đang trong một vòng tay của ai kia. Không hiểu sao nó thấy lòng nhẹ tênh, nó chợt nhớ về Mai và bàn chân đang đau nhói của cô. Nó quay lưng đi và đi mua những món đồ thật ngon về cho Mai. Nó nhận ra mình đã theo đuổi một thứ quá mù quáng, nó quyết định quên đi Giang vì cái gì đã không thuộc về mình thì mãi mãi sẽ không thuộc về mình. Nó mỉm cười thật tươi và trái tim nó như vừa được tháo gỡ khỏi một vòng bó chặt.
Trở về khách sạn nó đã thấy Mai dậy từ lúc nào, ánh mắt nhìn nó như chờ đợi. Nó đến bên Mai, ôm lấy Mai vào lòng, chợt thấy mắt mình cay cay.
Tối đó nó cõng Mai đi dạo trên những con đường Đà Lạt, khắp nơi đâu đâu cũng thấy hoa, nó rẽ vào một quán mua tặng Mai một bó hoa hồng rực rỡ. Mai đón nhận một cách hạnh phúc. Đêm Đà Lạt lạnh buốt, từng làn gió thổi mạnh thốc từng tán lá, nhưng nó thấy lòng mình thật ấm áp. Bởi vì nó đã tìm được người mà có thể đi cùng nó suốt cuộc đời...
Đà Lạt - nó gọi nơi đó là nơi yêu thương...

LÀ BAO ĐIỀU ANH MONG NHỚ

00:38 |
CÓ NHỮNG NGƯỜI MỚI HÔM QUA CÒN VUI VẺ LÀ THẾ, NGỌT NGÀO LÀ THẾ NHƯNG CHỈ MỘT GIÂY PHÚT, NGƯỜI ĐÓ VỤT BIẾN MẤT VÀO TRONG ĐÁM ĐÔNG. VẬY LÀ CHẤM HẾT NHỮNG CUỘC TÌNH, CHẤM HẾT NHỮNG TIN NHẮN, CHẤM DỨT NHỮNG CUỘC HẸN.
***
Em và anh đã lạc nhau năm năm, giữa muôn trùng dấu chân bao người ngược xuôi qua lại, những tiếng nói cười, những guồng công việc hối hả và cả những chuyến xe đi về hai thành phố. Anh biết em ở đó, dẫu chỉ cách những vòng xe lăn bánh mà đã xa nghìn trùng. Anh nghĩ với những sự hiểu lầm, giận dỗi như vậy mình sẽ không còn liên lạc gì với nhau.
Nhưng bất chợt em nhắn tin cho anh. Lạ kỳ chưa, con thuyền sau một thời gian dài lênh đênh trên trên biển, những tưởng đã vào được bờ thì bất chợt những con sóng lại khiến nó chao đảo. Buổi tối đó em lên mạng, giữa lúc anh đang chau mày vì chút rắc rối nhỏ trong công việc thì nick chat của em bỗng vụt sáng, em bảo em muốn nói chuyện với anh.

Anh nghĩ có lẽ mình không còn liên lạc gì với nhau nữa bởi những tin nhắn từ điện thoại anh gửi đi cho em đều không được hồi đáp, màn hình di động đen ngòm như trêu ngươi anh, im lìm nằm đó. Những dòng tin nhắn facebook em không trả lời dẫu em đã xem. Có lẽ nhược điểm lớn nhất của Facebook chính- những người thất tình nghĩ vậy- là tính năng hiển thị tin nhắn đã xem, tin nhắn đó đã được người ta xem rồi nhưng không có một câu trả lời đáp lại, và rồi từng dấu tích ở hộp thoại khiến anh đau nhói. Em vẫn im lìm, em rời xa anh bằng sự yên lặng.
Dẫu cho giữa thời buổi khoa học công nghệ này, những chiếc điện thoại từng ngày chạy theo xu thế mới, tích hợp những tính năng thông minh vừa được sáng chế hay mạng xã hội kết nối triệu triệu con người với nhau do cái ông Mark Zuckerberg lập ra cũng không khiến con người ta vui hơn là mấy, bởi ở đó có những dòng tin nhắn gửi đi nhưng không có những dòng cảm xúc trở về. Chỉ với một cú click chuột, em đã hủy kết bạn với anh, đưa anh vào danh sách chặn.
Vậy mà giờ đây, em lại liên lạc với anh. Trong danh sách kết bạn của anh, có nhiều người là bạn nhưng không bao giờ anh biết họ là ai, những ai muốn kết bạn với anh, anh đều add họ cả, thành thử cái nick Dautay kia anh không biết là của em. Nếu biết, liệu anh có add em vào không nhỉ?
Ôi mới đó mà đã bao nhiêu là ngày tháng. Anh làm sao quên được có một thời gian dài, anh đều trò chuyện với em vào mỗi tối. Cả ngày dài anh và em đều bị cuốn vào học hành, công việc khiến ta lơ đãng quên mất nhau, và rồi chỉ khi đêm xuống, em chat với anh, mình mới thật sự gặp nhau. Em kể cho anh nghe những chuyện trường lớp trong ngày em đi học, cô giáo hôm đó đã kiểm tra slide của em thế nào, mấy đứa bạn cùng nhóm với em lười biếng, để hết mọi bài tập cho em làm một mình ra sao, có khi em lại kể chuyện bánh xe giẫm phải đinh, thế là em dắt bộ giữa trưa nắng, vừa lau mồ hôi vừa nghĩ tới anh. Vậy đó, tất tần tật mọi chuyện xảy đến với em đều được em líu lo tâm sự với anh. Anh thì chỉ biết nghe và mỉm cười, lâu lâu đưa ra cho em vài nhận xét hay mấy điều khuyên bảo. Anh hỏi:
- Bộ em không thấy chán khi nói chuyện với anh sao.
Em nhắn lại cái mặt cười bảo:Ở anh em tìm được niềm tâm sự. Anh đặc biệt ở chỗ là chẳng bao giờ ngắt lời em cả. Những người khác chỉ cần nghe em nói vài điều là đã lảng sang câu chuyện của họ ngay, mà như vậy thì em không thích. Nhiều khi em hỏi lai:"Bộ anh không có chuyện gì kể cho em nghe sao?". Anh bảo anh không có nhiều tâm sự, anh chỉ cần nghe em kể chuyện của em là đủ rồi.
Mình quan tâm nhau bằng những tin nhắn. Lắm khi anh đang bận vẽ đồ án, nick em khẽ sáng lên:"Anh, em đau bụng". Vậy là anh lại có nguyên một giờ đồng hồ dặn dò em uống thuốc, nhắc em đi ngủ sớm, không ăn những thứ quà vặt bán đầy ngoài đường để rồi em cười hì hì:"Anh, em giỡn. ". Vậy đó, những chuyện đâu đâu cứ kéo mình xích lại gần hơn để rồi chỉ một đêm không chat với nhau là thấy nhớ, thấy thiếu thiếu điều gì đó. Giống như một người nghiện thuốc lá bần thần khi thiếu thuốc, thấy mồm miệng nhạt thếch cả ra.
Thật ra thì anh ít khi gặp em, đơn giản vì em không thich như vậy. Em bảo:"gặp nhau ở ngoài anh vụng về lắm, không có hài hước như khi nói chuyện với em". Ấy vậy mà anh vẫn đến tìm em khi rảnh rỗi. Em ở nhà trọ sinh viên, em sống trong một gia đình êm ấm, em dùng điện thoại cục gạch, đi chiếc xe máy của ông chú đã cày nát bao năm để lại, và em hồn nhiên phóng xe ra phố phường, hòa mình vào đám đông đang hẹn hò trên phố kia. Thỉnh thoảng em rủ anh đi ăn chè, em bảo em ăn chè để bà bán chè kịp về nhà kẻo tối. Chính em đã khiến anh có thể ăn hết một ly chè, món ăn mà anh cực kì ghét. Em cười như gió tan vào phố:"Anh dại quá". Em và anh đều ngủ trễ, đương nhiên ngủ trễ nên dậy cũng trễ. Buổi trưa chính là buổi sáng của cả anh và em, em biết một quán bún chả cá chuyên mở cửa cho sinh viên ngủ dậy muộn. Cứ khi nào không thấy em ở nhà là anh biết em đang ở quán. Một ông văn sĩ đã từng nói:"khi yêu người ta hay đói bụng". Những cuộc hẹn của mình gắn liền với quán xá, chẳng có gì hơn. Thực ra đi ăn chỉ là cái cớ để anh nhìn em, để ngắm em hồn nhiên, để nghe em cười như lá rơi trên từng nóc phố. Em bảo em bình thường. nhưng anh lại thích sự bình thường như vậy.
Cứ tối đến mình gặp nhau, em ăn cơm, tắm rửa rồi lên mạng. Em vẫn nói với anh:"Mười một giờ em sẽ mở máy". Có khi giờ đó anh còn lê la ngoài phố với bạn bè, cũng có khi giờ đó anh đã ngủ sớm vì mệt mỏi, nhưng mười một giờ em vẫn mở máy.
Mình hay trò chuyện trong đêm khuya như vậy. Lắm khi anh đã tắt máy nhưng em vẫn còn thức, đó là khi sáng dậy anh đã thấy tin nhắn em gửi đến:"Chúc anh ngủ ngon", và đúng là anh ngủ ngon thật. Anh còn có tính xấu là hễ uống say lại lấy điện thoại ra nhắn tin cho em, là nhắn tin chứ không gọi điện thoại, bởi em nghe cái giọng lè nhè và sến sẩm là sẽ biết anh say mất. Vậy mà cũng không giấu được em, sáng ngủ dậy đã thấy em nhắn tin:"Hồi đêm anh uống nhiều không?", "Có mấy chai thôi", "Mấy chai mà say bét nhè", "Sao em biết?", "Thấy anh nhắn tin nói mấy chuyện gì đâu là em biết liền". Anh cười vu vơ khi buổi sang ngồi quán cà phê, câu hát cứ vang đi vang lại:
Tôi vẫn nhìn thấy em
Giữa đám đông xa lạ
Vì em mang trong mắt
Nỗi yêu đời thiết tha
Anh đã quen em trong đám đông kia, và rồi cũng lạc em trong đám đông kia, nhưng anh biết mình sẽ tìm thấy em nếu anh đi tìm, nhưng em không muốn anh tìm thấy em. Gặp nhau, anh hay chở em đi xe đạp thay vì xe máy, để chầm chậm gặp nhau, chầm chậm phố xá. Huế rất nhỏ, không mênh mông như Sài Gòn, không ồn ào như Đà nẵng, cũng không dùng dình như Hà Nội. Vì vậy phải đi thật chậm nếu không sẽ hết ngày mất. Mình tung tăng qua bao con phố, đến bao quán xá, đền đài. Nhưng cũng chính những cuộc gặp gỡ ấy đã khiến những giận hờn từ đâu ùa về như gió chướng, những sự hiểu lầm cứ lớn dần thêm khiến mình xa nhau. Anh rời Huế vào một ngày mùa đông, và rồi chuyện của chúng mình cũng như những cành cây đang vào mùa đông, rơi rụng hết lá. Từ đó, anh lạc mất em.
***
- Anh ơi, tối mình nói chuyện với nhau nhé.
Dòng chữ lặng lẽ ấy nằm im lìm đang chờ ở anh một câu trả lời. Anh phải nói những gì với em sau mấy năm không liên lạc nhỉ. Cảm giác của sự gặp lại khiến con người ta bận lòng về nhau nhiều hơn.
- Cuối tháng này em vào Đà Nẵng. Anh có ở đó không?
- Anh vẫn ở đây suốt mấy năm qua mà.
- Mình gặp nhau nhé.
Đôi khi chỉ cần vài dòng tin nhắn là lòng reo lên như thể đang ở trong cơn nắng hạn, bỗng gặp một cơn mưa vùi. Là hẹn hò, là gặp gỡ.
Anh vẽ ra cảnh mình gặp nhau, sẽ như thế nào đây nhỉ. Huế đối với mình là những kỷ niệm trong khi Đà Nẵng là nơi em chưa từng đặt chân đến dẫu hai thành phố chỉ cách nhau hai giờ đồng hồ xe chạy. Anh thấy rõ sự háo hức trong em, đối với em đây chỉ là một cuộc dạo chơi hay là sự mở lối. Nếu em sẽ đến, có lẽ anh phải bước lại thật nhanh, bởi một khi dấu chân mình bước chậm là đã xa nghìn trùng.
Nhưng thôi. Những cuộc hẹn cứ để nó hồn nhiên xảy đến như em đi, giống như cơn mưa, hễ cứ rơi là làm ướt đất. Đã 11 giờ đêm rồi, em vẫn mở máy. Câu trả lời của anh vẫn để ngỏ. Anh sẽ chat với em:
- Em vẫn sẽ tô màu son anh tặng chứ?
Câu hỏi thật buồn cười em nhỉ, nhưng nó là bao điều anh mong nhớ.

LỜI TỎ TÌNH ĐÊM GIÁNG SINH

02:49 |

Ngày ấy, cô và anh là hai người bạn học rất thân. Sớm tối cặp kè, đi đâu cũng có nhau. Anh là người con trai đa tình, phong lưu. Còn cô là cô gái tính tình hoạt bát, vui vẻ nhưng không kém phần đanh đá. Dưới con mắt của mọi người, họ là một đôi trai tài gái sắc, mọi thứ đều vẹn toàn. Nhưng tiếc rằng, giữa hai người không hề có tình yêu.

***

Cô có người trong mộng, anh cũng vậy. Cô nhận được lời tỏ tình đêm noel, và anh cũng thế.

Mùa đông năm đó, cả hai người đều bước sang tuổi mười bảy, thời kỳ đẹp nhất của tuổi học trò.

"Nếu nó không còn yêu mày, thì tao yêu mày vậy!"


Cô nhớ như in, khoảnh khắc năm cô mười tám tuổi, cô và người yêu đã có một trận cãi vã kịch liệt, anh không những không an ủi mà còn phán cho một câu xanh rờn. Khi đó cả hai người đều biết rõ, lời nói này chỉ có thể coi là một câu đùa giỡn không hơn không kém.

"Nếu nó không lấy tao thì sao?"

"Nó không lấy mày, thì tao lấy mày!"

Sau lời tuyên bố hùng hồn, cả hai đều bò lăn ra cười sằng sặc. Con người thật lạ, vừa nãy còn khóc lóc ỉ ôi thì giờ đã tí tửng cười toe toét như không có chuyện gì rồi.

Bạn bè xung quanh ai cũng bảo, nếu cô và anh không yêu nhau thì quả thật là uổng phí một kiếp người, uổng phí cơ hội ngàn vàng mà ông trời đã ban tặng. Lúc đó, cả hai người đều chỉ nhìn nhau mà cười, vốn dĩ không ngờ rằng sẽ có một ngày lời nói đùa lại trở thành sự thật.

Thi xong tốt nghiệp lớp mười hai, cô và người yêu chính thức chia tay. Năm ngày tiếp theo sau đó, tình duyên của anh cũng tiếp nối theo chân cô, hệt như một sự tình cờ của số phận.

Cuộc sống lại vội vã trôi qua, bạn bè xung quanh dường như đều tản đi hết. Cuối cùng vẫn chỉ có cô và anh cùng nhau bước chân về phía cánh cổng đại học.

Mùa đông noel năm đó, anh chính thức ngỏ lời yêu cô. Khi ấy, cả hai người vừa tròn hai mươi tuổi.

***

Bốn năm sau, cũng vào một đêm noel đầy lạnh giá, anh đứng trước một vườn hoa hình trái tim, quỳ xuống trước mặt cô và chìa chiếc nhẫn lấp lánh ra,nói:

"Lấy tao ... à không, lấy anh nhé?"

Rồi không đợi cô mở miệng bằng lòng, anh lại luống cuống nói tiếp, vẻ mặt trông vô cùng tội nghiệp:

"Không được từ chối đấy!"

Khi đó, cô đứng chống nạnh nhìn anh, phồng mang trợn má như đe doạ. Cái kiểu cầu hôn vừa lãng mạn vừa sặc mùi uy hiếp thế này thì cô mới thấy lần đầu. Tuy tỏ vẻ khó chịu ra mặt nhưng trong lòng thì cũng muốn lắm rồi, nên buông một câu xụi lơ:

"Phạm quy!" – Cô giật lấy chiếc nhẫn từ tay anh – "Lấy tạm cái này, xung công quỹ!"

Anh nghe thế liền vui mừng như bắt được vàng, vừa ôm chầm lấy cô vừa hét:

"Trời ơi, tui lấy được vợ rồi! Tui lấy được vợ rồi!"

"Bỏ xuống, chóng mặt quá!" – Cô ngượng đến chín cả mặt, tuy trong lòng khoái muốn chết nhưng vẫn làm ra vẻ.

"Phương ơi, tao yêu ...!"

Bốp!

Chưa thốt hết câu, anh đã bị cô phi thẳng một cước lên mặt, giọng hậm hực:

"Tao, tao nữa này! Phạm quy lần hai, không lấy vợ lấy chồng cái gì nữa hết, nhé?"

Cả đêm ấy, anh phải năn nỉ gãy cả lưỡi cô mới chịu nguôi giận. Nghĩ kỹ thì cũng tội, vì cách xưng hô này đã thành thói quen của họ suốt nhiều năm nay, muốn sửa lại đâu phải là chuyện dễ dàng gì. Vậy nên giữa họ đã giao kèo một quy định: nếu một trong hai người ai lỡ lời xưng hô "mày tao" thì phải lấy một vật quý giá của mình ra, bỏ vào một chiếc hộp. Rồi chiếc hộp đó sẽ là của hồi môn cho con cái họ sau này.

Mùa đông năm đó, cô và anh tròn hai mươi bốn tuổi, tay nắm tay nhau cùng bước vào lễ đường, chính thức trở thành một đôi vợ chồng "oan gia".

Oan gia là bởi vì trong bất kỳ trường hợp nào, hoàn cảnh nào, họ cũng xung khắc với nhau qua những lần bất đồng ý kiến, khiến số lần cãi nhau nhiều hệt như ăn cơm bữa. Tuy rằng là vậy, nhưng chiến tranh lạnh chẳng được bao lâu. Vì một lẽ, họ yêu nhau nhiều hơn họ nghĩ.


***

Cứ như vậy hai năm lặng lẽ trôi qua, những lần cãi nhau không cân sức đó dần dần không còn nữa, thay vào đó là những bộn bề lo toan, tất bật trong đời sống kinh tế. Anh suốt ngày quần quật với công việc, đôi khi quên bẵng luôn kỷ niệm ngày nụ hôn đầu tiên của hai người hay chẳng hạn là ngày tỏ tình đầu tiên, thậm chí cả những lần ôm hôn âu yếm lâu ngày rồi cũng trở nên mờ nhạt, hờ hững.

Chính vì không cảm nhận được tình yêu của họ như thuở ban đầu, đã có lần cô lên tiếng trách móc:

"Anh à, dạo này em thấy anh không yêu em như xưa nữa đấy!"

Anh ngồi trên bàn làm việc, lật tới lật lui tập hồ sơ dày, ậm ừ qua loa:

"Ừm!"

"Anh có nghe em nói gì không vậy?" – Cô gằng giọng, cái mặt đen sì như cái đít nồi.

"Ừm!"

"Này!"

Cô phát cáu hét um lên, đến khi anh nghe được mùi cháy khét từ phía bà xã mình mới sực tỉnh ngẩng mặt lên, đánh rơi cả cây bút cầm trên tay,cuống quít nói:

"Vâng! Anh nghe, anh nghe!"

Cô trợn mắt, cuối cùng hất tóc quay mông đi, quyết định không thèm ngó ngàng gì đến anh nữa.

Thời gian trôi qua, danh từ xưng hô "mày tao" của năm nào giờ đã được thay bằng anh anh em em ngọt xớt. Cô còn nhớ rất rõ vào thời kỳ hoàng kim của quy định vô cùng "đáng yêu" ấy, nếu một trong hai người ai lỡ lời xưng tao gọi mày thì phải bỏ xuống một thứ mình coi là quý giá vào trong một chiếc hộp. Trong thời gian đầu, cả cô và anh đều không quen miệng nên luôn bị cái quy định ấy làm khó. Cứ như vậy mà đành cắn răng nhìn những thứ yêu quý của mình lần lượt bị mang đi.

Có một hôm, cô tậu được một chiếc điện thoại mới tinh đem về, hứng chí quá mà xưng luôn cả mày tao với anh. Thế rồi kết quả là phải khóc lóc một trận um sùm vì bị anh tịch thu luôn chiếc điện thoại xung vào "công quỹ".

Chiếc điện thoại đó, cho đến bây giờ vẫn nằm yên trong chiếc hộp. Mà chiếc hộp của ngày nào giờ đã được cất giữ vào góc tủ. Gần hai năm lấy nhau về, chiếc hộp kỷ niệm đó dường như đã chìm trong quên lãng. Bởi vì cả anh và cô bây giờ đâu còn làm trái quy luật ấy nữa.

Nghĩ đến đây, cô không nhịn được liền bật cười. Nhưng chỉ vài giây sau, nụ cười đã chuyển sang méo xệch. Cô tức mình giậm chân, muốn hét lên rồi lao tới đấm đá túi bụi lên người anh cho bõ cơn tức.

Có người chồng nào vô tâm như vậy không, thấy vợ giận mà không thèm chạy theo năn nỉ một tiếng!

Cô thật sự đâu biết rằng, người chồng mà cô rất muốn đánh đấm ngay lúc này đang vò đầu bứt tóc trong phòng làm việc, nghĩ đủ mọi cách để làm nguôi giận bà xã yêu của mình.

hanh-phuc-luon-ben-ban

***

Một hôm, cô phát hiện anh thập thò lén lút ra ngoài, hành động vô cùng mờ ám khiến cô sinh nghi. Cái tật hay suy nghĩ nhiều của phụ nữ liền trỗi dậy, khiến cô nghiến răng trèo trẹo theo dõi anh suốt cả một đoạn đường dài.

" Á à, nhìn cái mặt kia kìa, chắc là lén tôi đi theo con nào chứ gì?"

Thấy anh dừng xe ở một tiệm bán hoa, cô cũng dừng xe ở một khoảng cách vừa đủ, phóng với tốc độ như ninja chạy theo anh.

"Thứ tôi dặn đã có chưa?"

Cô núp ở một gian hàng bông gần đó, dõng tai nghe mọi động tĩnh sau lưng mình.

"Có rồi đây. Vợ của anh thật có phước khi có một người chồng lãng mạn như vậy!"

Bàn tay anh móc ví ra khẽ khựng lại, mắt trân trân nhìn cô gái trước mặt, cười ngượng ngùng:

"Ơ, sao cô biết?"

"Loại hoa hồng cầu vồng này tượng trưng cho hạnh phúc, cũng chính là lời yêu mà anh muốn nói với vợ mình. Chúc anh một buổi tối noel vui vẻ!"

Câu nói của cô gái phục vụ khiến anh ngớ người vài giây, sau đó liền cười giả lả tính tiền rồi bước ra ngoài, môi tủm tỉm cười hạnh phúc. Đến khi thấy bóng dáng anh khuất dần, cô lúc này mới sực tỉnh, ngay tức khắc liền chạy như bay ra ngoài, trong lòng lâng lâng một cảm giác khó tả.

Thì ra cô đã quên mất hôm nay là lễ noel, là ngày kỷ niệm anh cầu hôn cũng như lời tỏ tình đầu tiên của hai người họ. Anh sáng sớm đã chạy ra ngoài mua bông hồng về cũng chỉ muốn dành cho cô một sự bất ngờ. Ấy vậy mà cô đã vội trách lầm anh.

Cô mang tâm trạng vui sướng chạy thật nhanh về nhà trước anh, sau đó quyết định làm bộ như không biết chuyện gì, cười tủm tỉm ngồi trước cửa nhà đợi chồng mình về.

Đúng như cô dự đoán, anh trở về nhà với một bó hoa cầu vồng sặc sỡ trước mặt. Tuy nhiên, lần này lại có sự góp mặt của mùi rượu bia nồng nặc đáng ghét.

Mặt anh đỏ như gấc, mùi rượu xộc lên mũi khiến cô sa sầm mặt . Cảm giác hân hoan vui sướng ban nãy biến đâu mất, thay vào đó là sự bực bội cáu tiết sắp sửa bùng phát.

"Tránh ra, đừng chạm vào tôi!" – Ngay khi cô chuẩn bị đỡ lấy anh thì anh đã hét lên, tay chân hươ loạn xạ – "Tôi đã có vợ rồi, đừng chạm vào tôi!"

Ngớ người vài giây, cô lại nhìn bó hoa anh cầm trên tay, khoé môi nở nụ cười hài lòng:

"Bó hoa này tặng cho em phải không?"

Cô lại chuẩn bị giật lấy bó hoa thì anh đã nhanh chóng lùi về phía sau, tay chỉ thẳng vào mặt cô, hét:

"Này, này! Không được động vào đồ của vợ tôi nhé? Bó hoa này là tôi tặng cho vợ yêu tôi đấy!"

Cô nhăn mũi, trợn mắt nhìn anh. Cái chiêu lừa tình này trên mạng có đầy rẫy, tưởng cô ngốc không nhận ra à? Đã vậy thì cô đây không thèm đóng kịch nữa:

"Rốt cuộc anh có bao nhiêu vợ thế hả, chồng?" – Cô tiến sát lại gần anh, hét tướng – "Giả ngây ngô đủ chưa hả, em biết hết rồi đấy nhá?"

Cả hai vợ chồng rượt đuổi nhau trong phòng khách, chạy luôn lên lầu, cho đến khi cô dồn anh vào phòng ngủ của hai người họ thì mới thôi.

"Em còn nhớ chiếc hộp ngày xưa của chúng ta chứ?"

"Nhớ chứ sao không? Em còn nhớ như in cái quy định ngốc nghếch ấy nữa!"

Cô trề môi, quả thật chiếc hộp đó chứa rất nhiều kỷ niệm tươi đẹp của họ. Thế nhưng đã hai năm trôi qua, những quy định ngốc nghếch ấy đang trôi vào quên lãng cùng chiếc hộp mất rồi còn đâu.

Đang mải mê suy nghĩ thì bất chợt một chiếc hộp tinh xảo chìa ngay tầm mắt của cô, kèm theo nụ cười đầy quyến rũ của anh:

"Chúc vợ một đêm noel thật vui vẻ bên anh nhé?"

Cô tròn xoe mắt nhìn chiếc hộp rồi lại nhìn anh, khi vẫn còn đang xúc động không nói nên lời thì anh lại tiếp:

"Vợ à, chúng ta đã là vợ chồng, đã trưởng thành rồi nên có thể những cử chỉ yêu thương không còn mặn nồng như trước. Nhưng tình cảm anh dành cho em vẫn vậy, không hề thay đổi!"

"Nếu không nhờ cái quy định ngốc nghếch ấy thì bây giờ chúng ta vẫn gọi nhau là mày tao rồi, có đúng không?" – Anh gãi đầu, cười ngốc nghếch – "Anh biết vì mải mê lo cho công việc mà quên bẵng đi em, quên mất cả kỉ niệm nụ hôn đầu tiên của chúng mình, ngay cả kỷ niệm ngày đầu tiên yêu nhau cũng không còn nhớ. Vợ à, anh xin lỗi!"

Nói đến đây, nước mắt nước mũi cô tèm lem cả mặt. Thật đáng ghét, anh làm cô xúc động quá rồi đây nè!

"Chiếc hộp ngày xưa hãy để dành cho con cái sau này của chúng ta em nhé? Còn chiếc hộp này ..." – Anh đặt chiếc hộp chạm trổ hoa văn tinh xảo lên bàn tay cô, nghiêm nghị nói – "Nếu sau này anh có làm gì khiến em buồn, thì em hãy viết vào một tờ giấy mắng anh thật thậm tệ, sau đó bỏ vào trong chiếc hộp này. Như vậy thì em sẽ không còn giận nữa!"

Đêm về khuya, tiết trời càng trở lạnh. Cô và anh tay nắm tay nhìn ra bầu trời ngoài cửa sổ, lòng tràn ngập hạnh phúc.

"Em à, hình như anh vẫn chưa nói ra ba từ đó nhỉ: Anh yêu em!"

Cô lại mỉm cười hạnh phúc, vòng tay qua lưng anh mà ôm chặt lấy:

"Cái này có phải là lời tỏ tình không thế?"

Không cần một vườn hoa hình trái tim lãng mạn như thuở còn yêu, không cần những lời hoa mĩ chắp cánh bay bổng. Chỉ cần trong trái tim họ luôn thuộc về nhau, vậy là đủ rồi.

Có lẽ, đêm nay là đêm giáng sinh ấm cúng nhất, hạnh phúc nhất của cô và anh rồi, đúng không?

Chạy trong mưa

02:27 |
Bức tranh vẽ một cô gái đang đứng giữa ngã ba, tên tay là chiếc vali nhỏ xách hờ. Có vẻ như cô ấy không mong chờ một con đường rõ ràng. Cô ấy chỉ đứng đơn độc vậy thôi. Đúng rồi, đôi lúc tất cả những gì người ta cần là một mình.

***

An nói nhỏ với chính mình như vậy. Mặt sàn trong khuôn viên triển lãm bóng loáng, phải đi cẩn thận lắm thì gót giày mòn mới không khiến ta lâm vào tình cảnh ngã sóng xoài ở một nơi sang trọng thế này. Ở góc khuất giữa hai gian phòng, An lén soi mình vào bức tường làm bằng đá thạch anh sáng trưng. Một lọn tóc rơi ra khỏi mối cột. Chán ghét với những tình tiết nhỏ nhặt, An giật mạnh sợi dây buộc. Đám tóc không được chăm sóc kỹ càng những ngày qua bung ra, khô cằn. An kéo vội mảnh khăn đang cột ở cổ tay, lùa tất cả cái đám rơm khô ấy vào một mối. Thế là xong. Mình đang cần một mình. Kể cả buộc tóc một mình. Chắc rồi.




Một vài người đi lướt ngang qua. Dần dà, người ta không còn tròn xoe mắt trước những cô cậu trẻ tuổi hay đứng lẩm bẩm hoặc nói chuyện một mình nữa. Bất cứ điều kỳ khôi gì, dù là quái đản đến đâu, cũng càng ngày càng được bao dung. Chỉ bởi họ còn trẻ. Có một người đàn ông tiến đến và nhắc nhở An về tiếng chuông điện thoại đang vang lên nhiều đến khó chịu ở phòng tranh lặng tờ. An giật mình, xin lỗi lí nhí và bắt máy. Lộn số. An bình thản bỏ điện thoại vô lại túi. Chỉ là một cuộc gọi lộn số, nhưng cũng đủ để vạch trần sự thật rằng An ước muốn được kết nối với ai đó đến điên lên được. Ngoài kia là bờ sông trải dài ngút tầm mắt. Ráng chiều vàng vọt. Đâu đó, mặt trời ló dạng, báo hiệu hoàng hôn sắp đến. An bước vội ra khỏi cửa, đứng dưới nhánh cây bàng già. Hoàng hôn chẳng gắt, nhưng không hiểu sao làm mắt An đỏ quạch.

Bởi An đang nhớ về ngày cuối cùng họ gặp nhau. Minh hỏi:

- Em còn yêu anh?

- Nhiều lắm Minh ạ.

- Mình còn yêu nhau?

- Em không biết, Minh...

...

- Vì lẽ gì anh chán ghét em?

- Anh không biết. Sự kỳ quặc của em từng một thời làm anh phấn khích, nhưng dần dà nó làm anh thôi không còn hiểu chính mình nữa.

- Ví như tiếng hắt xì liên tiếp của em?

- Đúng. Âm thanh ấy khiến anh nhức đầu. Như máy khoan cắt bê tông trong buổi trưa nắng gắt từ ngôi nhà đang xây bên cạnh.

- Em có thể...sửa chữa nó, Minh. Em sẽ thôi kỳ quặc... – Giọng nói An bạc màu, đến nỗi làm cho người đối diện có cảm tưởng xa lạ.

- Chúng ta yêu nhau, nhưng tất cả còn lại đều không thuộc về nhau.

Cuộc đối thoại chấm dứt. Nó khiến cả hai hụt hẫng. An đón nhận sự lạnh lùng từ Minh một cách bình thản, không phiền hà, không tin nhắn. Một phần nào đó trong An vụn vỡ đi. Suy nghĩ trôi tuột vào những ngày tháng cũ, ngày mà Minh – với sự bắt mắt và tỏa sáng của mình – đi xuyên đám đông và gửi trao An nụ cười. An tin Minh. Chính bởi vì tin, nên khi mọi thứ dần bạc màu, nó khiến An đau đớn đến ngã gục.

An nhắn cho Minh: Em đang ở phòng tranh, nơi lần đầu tiên mình gặp gỡ. Rồi em sẽ vào tiệm mỳ, gọi một bát mỳ. Nhưng không uống bất kỳ giọt nước mắt nào của mình nữa.



Ở văn phòng, Minh đứng im lìm bên cửa kính. Điện thoại đã nằm sâu nơi túi áo. Một tháng trôi qua, đây là tin nhắn đầu tiên của An sau quãng thời gian im lặng. Ào về trong anh không gian vắng lặng nơi phòng tranh, với mắt An long lanh, tóc khô xù ấm áp. Khi anh tình cờ gặp lại An lần thứ hai trong tiệm mỳ nhỏ gần đó, anh đã nghĩ về định mệnh. Nghẹt thở biết bao khoảnh khắc anh đứng sau lớp cửa kính nhìn An buồn rầu ăn mỳ. Khói nóng bốc lên nghi ngút, phủ ướt đôi mắt An. Dáng ngồi như gom hết tất cả nỗi buồn trên đời này. Giữa khoảng lặng của mùa thu, một giọt nước to rớt xuống, rơi ngay vào bát mỳ. An bình thản cầm lên và uống. Uống cạn cả giọt nước mắt của mình. Khoảnh khắc đó, Minh thấy đau. Kể cả bây giờ, giữa tòa nhà sáng trưng, nghĩ lại, vẫn thấy đau. Vì lẽ gì mà An cứ cô độc hoài? Vì lẽ gì mà quãng thời gian bên Minh, yêu thương trong anh cũng không đủ để cô thôi nhấn chìm mình vào thứ xúc cảm mệt nhoài đó?

Anh yêu thương An nhiều. Cả những lúc khùng điên khi cả hai đang chạy xe trên đường, bỗng An kêu Minh dừng xe và bảo :"Em chán anh rồi!", sau đó tự mình cứ đi bộ mê mải trên vỉa hè, thì anh vẫn kiên nhẫn kề bên. Nhưng dần dà, sự kỳ quặc nơi cô khiến Minh hoang mang. Mỗi khi rảnh rỗi, cô tháo tung đồng hồ hoặc laptop của Minh ra mày mò, tìm kiếm, rồi sửa chữa. Thảng hoặc, cô ngồi thừ, hóp bụng và phùng má. Minh bảo làm gì đấy, cô đáp gọn lỏn :"Tập thể dục". Kinh hoàng hơn là lần cô đu người ra khung cửa sổ phòng Minh, treo mình lơ lửng ngoài đó. Máu dưới da Minh đông lại. Hóa ra vẫn còn một sợi dây chắn chắn nối cánh tay cô với song cửa, nhưng như vậy cũng đủ làm anh chết khiếp. Các trải nghiệm kỳ quặc với An đưa anh vào cảm giác của một mối quan hệ nguy hiểm, nơi mà lần đầu tiên Minh phải căng não ra để hiểu đối phương của mình đang nghĩ gì, thích gì, sẽ làm gì. Đôi ba lần, một vài người xuất hiện. Đẹp đẽ, an toàn, xứng đôi. Giữa cơn lạc lối, anh tự gợi nhớ về khuôn mặt của An,cùng đêm hôm nào anh chạy xuyên mưa đến bên cạnh cô, sau khi can đảm bấm dãy số lạ lẫm anh có được, sau buổi chiều kỳ lạ họ gặp gỡ nhau lần đầu tiên. Đoạn đối thoại còn hằn mờ trong tâm trí.

- An hả? Là anh

- ...Ừ. Em đang nghe.

- Em biết là anh sẽ gọi cho em?

- Em đã mong vậy.

- Em đang ở đâu?

- Nơi này đang mưa. Em mắc kẹt trong mưa. Bỗng dưng chẳng biết làm gì

- Đọc cho anh địa chỉ, và đứng tạm trong một mái hiên chờ anh.

Rồi Minh chạy. Trên vệ đường trơn ướt. Dưới những vòm cây còn đẫm nước. Xuyên qua rất nhiều người lạ. Hết khu phố khô ráo, bỗng mưa ở đâu kéo đến. Minh vẫn cắm cúi chạy. Qua hai cái ngã tư, góc đường tối tăm hiện ra. An đang co ro dưới mái hiên của một mái nhà cũ. Khi đứng trước mặt An rồi, bỗng dưng Minh mỉm cười. Lạ lùng làm sao khi ai đó xuất hiện và làm bạn cười mãi không thôi. Môi An đỏ cóng trên nền da tái xanh. Cô thầm thì qua hàm răng đang va vào nhau vì lạnh.

- – Hiếm khi có những cuộc gặp gỡ như thế này trên đời. Người ta luôn cần rất nhiều thời gian để hiểu về người đang đứng trước mặt.

- – Em biết anh hiểu em?

- – Ừ. Ngay khi chúng ta tắt máy và anh xuất hiện ở đây, ngay tức khắc.

Buổi tối hôm đó là buổi tối lạ kỳ nhất mà anh từng có. Họ đi bộ dưới phố. Minh nhường áo khoác mỏng của mình cho An. Ở góc khuất ngã ba, mùi bánh nướng ở đâu ập vào mũi. Mình nắm tay An bước vào. Mở cánh cửa kính, một không gian sáng chói dội ngược mạnh mẽ. Giữa quầy hàng phủ đầy sắc màu lung linh từ những bột kem, cả hai chơi trò đoán xem đối phương sẽ thích ăn bánh gì. An chậm rãi chọn một cái Mousse xoài nhiệt đới vàng óng, như nắng Hawaii mùa hè. Riêng anh, anh lấy cho An một chiếc cupcake nhỏ xíu, đơn giản, được phủ vụn cookie bên trên.

- Anh thích không?

- Thật sự thì anh thích cái bên cạnh hơn, rồi mới tới cái này. Em được 9 điểm.

- Sao anh lựa chọn cái này cho em? Em hoàn toàn thích nó, Minh.

- Bởi nó đơn giản, nhưng đẹp đẽ. Y hệt em.

Cô gái bé nhỏ lặng yên sau câu nói. Một cách chậm rãi, Minh thì thầm về những lựa chọn của cuộc đời. Đôi ba lần, ta buộc lựa chọn. Nhưng giống như trò tung đồng xu, ta đã có ngay câu trả lời cho riêng mình trước khi đồng xu rơi xuống. "Cũng giống như chẳng hiểu sao anh lại chạy đến với em trong mưa và mua cho em cái bánh có màu xám tro này ". Cơn lạnh kéo qua, rùng mình. An hắt xì. Luôn ba cái liên tiếp. Minh cười phá lên. Một vệt kem nhỏ dính trên ria mép anh. 'Chùi giùm anh, An...". An nhón chân, đưa ngón tay bé xíu lên mặt Minh. Hơi thở từ An phả ra mát lạnh. Cả hai đứng bất động dưới ánh đèn đường. Ý nghĩ thấu suốt nhau ập đến, khiến khóe miệng bỗng dưng nhoẻn thành một nụ cười.

Đó là lần đầu tiên họ đi chơi với nhau. Trái tim anh phủ đầy sự kỳ lạ nơi cô. Dần dà, anh nhận ra bản thân không còn muốn những thứ bóng bẩy, vật chất, tiền bạc tầm thường...như anh đã cố gắng mỗi ngày nữa. Anh chỉ mong buổi chiều tan tầm, anh qua chở An đi ăn tối, nghe những câu chuyện kỳ khôi của cô, cố gắng hiểu ý nghĩa của nó, và làm mọi cách để khiến cô cười. Cánh tay An gầy xanh. Đôi ba lần, anh nắm tay cô, mà có cảm tưởng mình đang chạm vào không khí. Anh xót. Bắt An ăn điên cuồng. Đưa An tới những nơi An chưa từng đặt chân tới. Thậm chí ngay cả khi An lóng ngóng làm đổ một giàn đèn chùm có thiết kế lạ mắt ở khu mua sắm sang trọng vắng người, thì Minh cũng không lấy gì làm khó chịu. Bởi An mang đến anh sự sẻ chia cuộc sống trong lành, cùng vô vàn điều kỳ diệu qua cái nhìn của một cô gái trẻ tuổi. Nhưng rồi mọi thứ trở nên tệ đến mức, tiếng hắt xì của cô thôi cũng làm anh khó chịu. Anh đề nghị chia tay. Cô đồng ý, một cách khổ sở.

Cuối năm, công việc đầy ắp. Minh chạy các dự án ngon lành và trôi chảy. Mọi thứ vẫn hoàn hảo, như chưa từng có đường ray nào trật bánh trong cuộc đời này. Nhưng cái sự thật rằng An đã xa anh một tháng, khiến anh khựng lại. Có cô gái trẻ trong văn phòng thích anh. Cô ấy hay quàng một cái khăn mỏng quanh cổ. Mỗi lần đi sượt qua, hương thơm đọng lại gây ám ảnh không nguôi. Họ hẹn ăn trưa với nhau, nói về công việc, cũng như cuộc sống. Kết nối được tạo lập một cách nhanh chóng và gần gũi. Anh lại được ở trong vùng an toàn của mình, hiểu cái nhíu mày của người đối diện mang nghĩa gì, hiểu khi nào thì nên nắm tay người đi bên cạnh... Đôi ba lần, An nhắn tin. Những tin ngắn gọn, gãy đục: "Trời dạo này lạnh suốt. Em tập mặc áo len không cổ. Sợi len đâm vào da gây ngứa ngáy không chịu được.". "Dexter ra season mới rồi đấy!". "Hôm nay một ai đó hỏi em về anh. Em bảo anh vẫn ở trong thành phố này.". "Minh, em buồn kinh khủng khiếp.". Các tin nhắn khiến cỗ máy trong anh lại trật nhịp. Như một kẻ hèn nhát, anh trốn trong vòng tròn an toàn của mình. Anh không hề biết rằng, An từng đi theo anh tới quán ăn vắng, nhìn anh cười với một ai đó, rồi thôi. Đêm về, cô nhốt mình bên khung cửa sổ, khóc lặng lẽ.

Đêm. Thường xuyên có những cơn mưa đột ngột. Khi cơn mưa đi qua, nó để lại trong thành phố không khí ẩm ướt, buồn rầu. Ngoài kia đèn lên, trời bỗng dưng chuyển lạnh kinh khủng. Góc đường nọ có một cặp đôi đang cãi nhau. Cạnh đó, một người lao công đang thản nhiên quét rác. Minh đi bộ. Ký ức đêm hôm nào đập vào tim đau nhói. Anh ngồi xuống một quán nước vỉa hè, thở dốc. Ông già bán nước nhìn chằm chằm vào anh. Người già thật đáng sợ. Anh nghĩ vậy. Ở họ có đủ thông suốt để thấu hiểu nhiều cuộc đời, bởi chính họ đã sống đủ lâu để biết được rằng mùi vị mà người đối diện đã từng trải qua trong cuộc đời này là gì...

- Ông đã từng yêu ai chưa?

- Có chứ. Tôi và bà ấy tới nay vẫn sống hạnh phúc.

- Cháu cũng muốn hạnh phúc.

- Đơn giản thôi. Tận hưởng tất cả, kể cả khổ đau. Tốt nhất là cùng nhau.

- Ít người dám đánh đổi.

- Do người ta hèn nhát. Đến một lúc nào đó, người ta sẽ nhớ về thời trẻ, tiếc nuối khi nghĩ về lần đầu tiên bỏ nhà đi, hoặc cảm giác muốn bỏ tất cả để sống một cuộc đời mình mong muốn. Nhưng chẳng ai làm vậy.

Câu nói của ông già tựa như mũi dao chĩa mạnh vào anh, gây váng vất. Các ý nghĩa cuộc sống được bóc trần, không chút e ngại. Thời gian trôi lướt qua như một dòng phim chậm. Về năm tháng anh vùi đầu học ở xứ người, rồi miệt mài ở những cabin trong những tòa nhà lắp kính sáng trưng, cả những mối quan hệ tẻ nhạt thoáng qua. Bỗng dưng anh muốn được nghe một âm thanh gì đó thật ồn ào. Thật lạ kỳ, khi điều anh muốn là tiếng hắt xì của An.

- Bà ấy có tật xấu gì mà ông phải chịu đựng không?

- Chẳng phải tật xấu đâu. Bà ấy mỗi khi bệnh thì hay rên rỉ, kể cả có mệt hay không. Muốn làm tôi chú ý đó mà.

Ông già phá lên cười. Anh thôi cười. Anh đứng dậy, nói tạm biệt và bước đi. Rồi anh chạy. Như đêm nào. Xuyên mưa. Sẽ có đôi lần như vậy trong đời. Chúng ta gặp một sự việc gây bối rối, và bản thân không thể tự tìm câu trả lời. Thường thì con người ta yếu đuối nhất lúc đó. Và biểu hiện cao nhất của sự yếu đuối, là mong muốn được yêu thương. An đến, và yêu thương anh, làm cho anh thôi nhạt màu. Ý nghĩ có khi nào lúc này đây, An đang ngồi ăn mỳ ở một tiệm ăn nào đó, và lại uống cạn giọt nước mắt của mình như ngày xưa, khiến anh đau nhói. Anh nhấc điên thoại lên.

- Là anh, An. Em ở đâu?

- Em ngồi bên cửa sổ, ở nhà.

- Đừng đu mình ra ngoài lan can nữa, nếu không có anh.

- Vậy thì anh đến đi, và em sẽ thôi làm chuyện rồ dại.

- Ngồi yên đó, chờ anh. Khi chúng ta gặp nhau, em có thể làm bất kỳ điều khùng điên nào khác cũng được. Kể cả đánh vào ngực anh.

- Anh đến ngay đi. Em sắp chịu không nổi nữa rồi.

Tiếng An vỡ òa. Anh chạy, chạy mãi. Gót giày xém trượt vài lần, bờ vai đụng người đi ngược chiều vài bận...Anh bỏ qua tất cả. Ngang qua tiệm bánh ngọt, bản nhạc Pretty face của Sóley ở đâu vang lên chậm rãi. Anh dừng lại. Ghé vào mua hộp bánh nhỏ. Màu vàng của nắng và vụn coockie xám đen nằm yên trong hộp. Anh biết rằng mình sắp được hạnh phúc. Phố phường như đứng yên.