Ghét cám

01:20 |
Tí đang ngủ mơ màng trong lớp bỗng cô giáo hỏi: "Tí, qua câu chuyện vừa đọc em thấy ghét nhân vật nào, Tấm hay Cám, vì sao?".
- Dạ… Dạ thưa cô em thấy ghét cám hơn vì ngày nào em cũng phải nấu “cám lợn”.

- !!!!!


Can đảm

01:09 |
Trong phòng chữa răng, nha sĩ sửa soạn nhổ chiếc răng cho một nhà lực sĩ vô địch quyền Anh.
Khi đưa kìm vào miệng lực sĩ, nha sĩ nhận thấy lực sĩ tỏ vẻ run sợ. Ông liền ngừng tay, sai người nữ y tá đem tới chai rượu để lực sĩ uống cho có can đảm. Sau khi lực sĩ uống cạn một ly rượu mạnh, nha sĩ hỏi:

- Ông đã đủ can đảm để tôi nhổ chiếc răng đó chưa?

Lực sĩ lắc đầu tỏ vẻ còn run sợ lắm. Nha sĩ liền rót ly thứ hai. Uống hết ly thứ hai, lực sĩ vẫn tỏ vẻ run sợ. Anh ta được uống ly thứ ba, thứ tư, nhưng vẫn còn run lắm, chưa dám cho nhổ răng. Sau cùng anh ta nốc cạn hết chai, nha sĩ hỏi:

- Sao? Bây giờ hẳn ông đã đủ can đảm rồi chứ?

Lực sĩ khi đó đã thấm hơi men, trợn mắt trả lời:

- Đủ! Bây giờ thì tôi can đảm lắm, tôi sẽ đánh chết cha đứa nào dám đụng tới cái răng của tôi!

Ai ngu

01:01 |

Tom có một chiếc ô tô mới toanh. Một hôm hắn lái xe đến chỗ Johny và nói: "Mày cho tao cầm chiếc xe này với giá 1 đôla, 2 tháng sau tao sẽ đến chuộc".
Thế là Johny nhận lời, Tom hả hê đi kể với David:

- Thằng Johny nó ngu lắm mày ạ, nó giữ xe cho tao 2 tháng mà chỉ lấy có 1 đôla!

David kể lại với Johny và chửi Johny ngu. Johny trả lời:

- Thế mày thấy có ai cho người khác mướn xe 2 tháng mà còn phải trả lãi thêm 1 đôla không?

Ếch và Bò

02:17 |
Môt con bò đi xuống một đầm lầy đầy lau sậy để uống nước. Khi đưa chân xuống ao làm văng nước tung tóe, nó đạp bẹp một con ếch con xuống dưới buồn. Ít lâu sau, khi ếch mẹ nhớ đến ếch con bèn hỏi các ếch anh và ếch chị rằng ếch út đâu rồi.

“Có một con quái vật to lớn,” một con ếch la lên, “ có cái chân to lắm đã dẵm bẹp ếch út của mình rồi!”
“Nó to lắm à! ếch mẹ nói, phồng bụng lên. “Nó có to bằng như thế này không?”
“Ồ không, nó to hơn nhiều!” chúng la lên.
Ếch mẹ phồng bụng lên nữa.
“Làm sao mà nó có thể to hơn như thế này được,” Ếch mẹ bảo. Nhưng lũ ếch nhất mực bảo rằng con quái vật ấy to, to hơn thế rất nhiều và Ếch mẹ cứ thế phồng bụng, phồng bụng lên mãi và rồi cuối cùng, nổ đùng như một chiếc bong bóng.
Bài học: Đừng cố gắng làm những việc quá sức mình!!!

Rùa và vịt

02:15 |
Rùa đi đến đâu cũng cõng ngôi nhà theo trên lưng. Mặc dù đã cố gắng hết sức, nhưng nó cũng không thể ra được khỏi nhà. Người ta bảo rằng thần Jupiter phạt nó như thế, vì nó là kẻ lười biếng lúc nào cũng nằm ở nhà và đã không chịu đi dự đám cưới của thần, mặc dù thần đã ưu ái mời riêng nó.

Sau nhiều năm, Rùa bắt đầu hối tiếc đã không dự đám cưới đó. Khi nhìn thấy chim chóc ríu rít bay lượn, Thỏ và Sóc cùng mọi loài thú vật khác chạy nhảy tung tăng đây đó, luôn hăng hái khám phá mọi thứ trên đời, Rùa cảm thấy buồn và bất mãn. Nó cũng ao ước được nhìn thấy thế giới, nhưng căn nhà nặng nề cõng trên lưng cùng với đôi chân ngắn nhỏ bé khiến nó không thể đi đâu xa.

Một hôm, nó gặp một đôi Vịt và tâm sự mọi điều đó cho Vịt nghe.
“Chúng tôi sẽ giúp bạn thấy được thế giới,” Vịt bảo. “Hãy cắn chặt cây gậy này, chúng tôi sẽ đưa bạn lên cao để bạn nhìn được tất cả xứ sở. Nhưng nhớ là không được mở miệng, nếu không thì bạn sẽ phải hối hận đấy.”
Rùa hết sức vui mừng. Nó dùng răng cắn chặt lấy cây gậy, đôi Vịt quặp hai đầu cây và đưa nó bay lên cao đến tận mây xanh.
Bỗng dưng có một con Quạ bay ngang. Nó hết sức ngạc nhiên nhìn thấy cảnh tượng đó và la lên:
“Đây chắc đúng là Vua của loài rùa rồi!”
“Sao lại không chắc ——“ Rùa mở miệng nói.
Nhưng ngay khi buông ra những lời ngu ngốc đó thì cậy gậy tuột ra khỏi miệng nó, rùa liền rơi xuống đất, đụng phải đá và tan ra từng mảnh.
Bài học: Tính kiêu căng ngu ngốc sẽ mang đến điều bất hạnh!!!

Cáo và dê con

02:14 |
Ngày xưa có một chú dê con đang nhú sừng nghĩ rằng mình đã lớn và có thể tự lo cho mình được. Thế nên vào một buổi chiều, khi đàn dê từ đồng cỏ bắt đầu quay về chuồng thì dê mẹ gọi, nhưng dê con chẳng thèm nghe và cứ kiếm cỏ non gặm tiếp. Lát sau, khi nó ngẩng đầu lên thì đàn dê đã về hết.

Nó chỉ còn lại một mình. Mặt trời đang lặn xuống. Các bóng cây đổ dài trên mặt đất. Một cơn gió nhẹ lạnh run lướt qua đồng cỏ rít lên những tiếng động đáng sợ. Dê con rùng mình sợ hãi khi nghĩ đến tên Cáo khủng khiếp. Nó bắt đầu chạy lung tung khắp cánh đồng, kêu be be mẹ ơi mẹ. Nhưng mới được một tí, tên Cáo bỗng xuất hiện, gần một bụi cây!
Dê con biết là mình chẳng còn nhiều hy vọng gì nữa.
“Cháu xin ông, ông Cáo,” dê con run rẩy nói, “cháu biết là ông sẽ ăn thịt cháu. Nhưng trước khi ăn, xin ông hãy thổi kèn lên giúp cháu, vì cháu muốn được nhảy múa cho vui vẻ trước khi chết.”
Cáo thấy trước khi ăn được nghe nhạc chút ít cũng thích thú, nên nó liền lấy kèn thổi cho Dê Con nhảy múa tưng bừng.
Trong lúc đó, đàn dê đang trên đường từ từ trở về chuồng. Trong buổi chiều im ắng tiếng kèn của Cáo được gió thổi đi xa. Mấy chú chó chăn dê vểnh tai lắng nghe. Chúng liền nhận ra bài Cáo vẫn thường hát trước khi ăn, chỉ một thoáng, chúng đã phóng như bay trở lại cánh đồng cỏ. Cáo đột ngột ngừng thổi, và bỏ chạy, nhưng không còn kịp nữa vì lũ chó đã đến gần, nó bèn trách mình sao ngu ngốc đi thổi kèn để làm vui lòng dê, thay vì cứ để tâm đến cái công việc sát sinh của mình.
Bài học: Đừng bao giờ để bất cứ việc gì gây sao nhãng mục tiêu chính của mình.

Dê con nhanh trí

02:12 |
Trong ngôi nhà kia có Dê mẹ và một chú Dê con. Một hôm, trước khi ra đồng cỏ, Dê mẹ dặn Dê con:

- Con ở nhà cho ngoan, mẹ đi ra đồng ăn một ít cỏ tươi để có nhiều sữa ngọt cho con bú. Ai gọi cửa cũng đừng mở nhé! Nếu không thì con Sói vào ăn thịt con đấy!

Dê con vâng lời mẹ và hỏi thêm:

- Thế mẹ về thì làm sao con biết mà mở cửa?

Dê mẹ khen con thông minh và dặn con:

- Lúc nào mẹ về, mẹ sẽ nói: “con chó Sói hung ác, đuổi cổ nó đi”, thế là con mở cửa cho mẹ.

Nhưng con Sói hung ác nấp gần đó đã nghe Dê mẹ dặn Dê con như thế rồi. Dê mẹ vừa đi khuất, con Sói hung ác đã chạy lại gõ cửa: “Cạch, cạch , cạch! Con chó Sói hung ác, đuổi cổ nó đi”, Dê con ở trong nhà, nghe tiếng gõ cửa vội vàng chạy ra. Nghe đúng câu mẹ dặn, nó định mở cửa nhưng nghe tiếng ồm ồm, không giống tiếng mẹ, Dê con liền nghĩ ra một kế và bảo:

- Mẹ đấy ư? Sao hôm nay tiếng mẹ lại ồm ồm thế?

Con Sói sợ bị lộ nhưng vẫn khôn ngoan trả lời:

- Mẹ ra đồng bị cảm gió nên khản tiếng đấy.

Dê con vẫn còn ngại:

- Mọi lần mẹ về vẫn thò chân vào khe cửa cơ mà! Chân mẹ thon thon, con nhìn là biết ngay!

Con Sói lại tìm cách chống chế:

- Mẹ giẫm phải gai, sưng vù lên, thò vào khe cửa không vừa nữa. Con mở cửa cho mẹ vào! Dê con cúi sát xuống đất nhìn qua khe cửa. Nó thấy cái chân lem luốc, đen sì. Nó bảo chó Sói:

- Thôi, anh Sói ơi! Chính anh rồi! Anh cút đi kẻo mẹ tôi về húc cho anh vỡ bụng ra đấy! Chân anh đen sì thế kia kìa! Ai còn lạ gì nữa! Bị lộ, con Sói vội vàng bỏ đi. Nhưng nó vẫn nghĩ cách lừa Dê con. Nó chạy ngay đến một cửa hàng bánh. Chờ lúc người làm bánh đi vắng, nó liền thò chân vào thùng bột, bột dính đến đầu gối. Xong xuôi, nó chạy về gọi Dê con:

- Cạch cạch cạch! Con chó Sói hung ác, đuổi cổ nó đi!

Dê con vội chạy ra, ngó qua khe cửa, lần này nó thấy rõ ràng 4 chân trắng. Thôi, đích là mẹ đã về! Nhưng cái mũi thính của nó lại ngửi thấy mùi gì hôi hôi chứ không thơm như mùi sữa của mẹ. Dê con ngần ngại, khe khẽ bắt ghế trèo lên nghếch cổ nhìn qua khe tường. Nó thấy hai cái tai lem luốc và nhọn hoắt. Thôi đúng là tai Sói rồi, Dê con gọi chó Sói và bảo:

- Tai anh đen và nhọn, chẳng giống tai mẹ tôi đâu! Anh Sói hung ác ơi, cút ngay đi kẻo mẹ tôi về, mẹ tôi lại húc cho anh vỡ bụng đấy! Sừng mẹ tôi nhọn lắm.

Con Sói sợ bị lộ, vội vàng bỏ chạy. Nó cố hết sức tìm cách giấu đôi tai lem luốc và nhọn hoắt mà không được. Nó chưa dám trở lại thì Dê mẹ đã về gõ cửa “Cạch, cạch, cạch! Con chó Sói hung ác, đuổi cổ nó đi!”

Dê con nghe đúng tiếng mẹ. Nó cúi nhìn qua khe cửa, đúng là chân mẹ. Nó trèo lên nhìn qua khe tường, đúng là tai mẹ. Nó mở ngay cửa cho mẹ vào và kể chuyện con Sói đến lừa cho mẹ nghe. Dê mẹ ôm con vào lòng và khen con giỏi.

Dê mẹ cho Dê con bú một bữa sữa thơm và ngọt.

Nhện và gián

02:09 |

Có con nhện và con gián cùng sống trong một ngôi nhà. Một hôm nhện bực bội bảo:

- Tôi rất lấy làm không ưa cái ông chủ nhà này. Tôi chẳng làm hại gì ông ta, thế mà cứ hễ thấy tôi chăng cái mạng ở chỗ nào là ông ta ra tay quét bằng sạch. Tôi cầu cho ông ta tan hoang cửa nhà.

Gián cãi:

- Tôi thì tôi lại thích cái ông chủ nhà này, vì tôi tha hồ chui vào lọ dầu, lọ mỡ mà xơi mà chén cho thỏa thích. Tôi cầu cho ông ta ngày một giàu có để tôi được tha hồ chén dầu, chén mỡ.

Quả nhiên, nhà chủ ngày một giàu lên. Và để làm cảnh, mua vui, ông chủ nhà còn rước về một con khướu. Con khướu này đặc biệt thích ăn gián, bởi thế chủ nhà ra sức bắt tìm gián để làm thức ăn cho khướu, đến nỗi đàn gián chết sạch, chỉ còn mỗi con gián độ nọ là trốn thoát.

Nhện ẩn mình ở xó bếp, gặp gián bèn hỏi mỉa mai:

- Thế nào, độ này bác sống ra sao? Tôi tuy bị phá sạch nhưng chưa đến nỗi bị truy diệt, nhất là không như loại gián nhà bác, chết bởi cái giống chỉ có tài hót mà thôi. Bác còn chúc chủ nhà giàu có hơn nữa thôi? Bác cũng có tài chúc đấy chứ!

Gián nghe vậy thì xấu hổ quá, bèn tụt xuống miệng cống trốn. Từ bấy trở đi, loài gián toàn sống chui lủi, không bao giờ dám ló mặt giữa ban ngày ban mặt và ở những nơi thoáng đãng, có ánh sáng.

Ăn giỗ

02:07 |

Một hôm, họ nhà Khỉ có giỗ nên mời Heo và Bò tới nhà ăn cỗ.

Xong xuôi, chiều đến bỗng Khỉ thấy Cọp tới hỏi:

- Vì sao giỗ chẳng mời ta?

Khỉ bảo:

- Cỗ bàn nhỏ mọn. Nào đâu dám mời quan bác, xin hẹn sang năm sẽ sửa mâm cỗ đầy.

Cọp nghe thế lấy làm phải bèn phe phẩy đuôi ngất nghểu ra về. Khỉ vợ hỏi khỉ chồng:

- Sao lại đặt điều nói khoác với bác Cọp làm chi?

- Không, đó chỉ là cách khéo léo từ chối giao du với những kẻ hung dữ đó thôi.

Cái bẫy chuột

02:05 |
Cái bẫy chuột, tưởng chừng như chỉ có hại đến con chuột, nhưng không phải thế. Chắc chắn đấy! Hãy đọc câu truyện ngụ ngôn cực kì hay và thâm thúy sau, bạn sẽ biết, vì sao lại không phải thế?

Một con chuột nhìn qua vết nứt ở vách tường và trông thấy bác nông dân cùng với vợ đang mở một cái hộp. Nó nghĩ thầm “có lẽ là có đồ ăn gì trong hộp”. Nhưng liền sau đó, con chuột hốt hoảng khi phát hiện ra trong hộp có một cái bẫy chuột. Chú ta bèn chạy ra ngoài vườn và la toáng lên:
- Có một cái bẫy chuột trong nhà! Có một cái bẫy chuột trong nhà!
Chị gà mái đang bới đất gần đó nghe thấy thế ngẩng đầu lên và nói:
- Này chuột, đây quả là mối lo ngại ghê gớm đối với anh, nhưng nó chẳng có phiền hà gì với tôi, tôi không thể nào bị vướng vào cái bẫy chuột.
Chuột bèn quay sang nói với lợn:
- Anh lợn ơi, có một cái bẫy chuột trong nhà.
Anh lợn ủn ỉn có vẻ thông cảm trả lời:
- Tôi rất lấy làm tiếc cho cậu, tôi chả làm được gì, nhưng tôi sẽ cầu nguyện cho anh không bị vướng vào bẫy.
Nghe thấy thế, chuột hớt hải chạy đến bên bác bò đang nhai cỏ gần đó. Nó kêu lên:
- Bác bò, bác bò! Có một cái bẫy chuột trong nhà!
Bác bò vừa nhai cỏ, vừa từ tốn trấn an:
- Bác rất hiểu sự lo âu của cháu, nhưng bác cũng chẳng giúp được gì.
Chuột chán nản lẳng lặng đi vào nhà, lòng buồn thiu, một mình phải đối phó với cái bẫy chuột tàn nhẫn của bác nông dân.

Thế rồi, một đêm kia, có một tiếng động vang lên trong nhà, dường như đó là tiếng bẫy xập. Vợ của bác nông dân vội chạy tới để xem có bắt được con chuột nào không? Trong đêm tối loạng choạng, bà vợ bác nông dân đã bị con rắn độc cắn vào chân khi bà mon men tới gần cái bẫy. Thì ra, cái bẫy chuột đã xập vào đuôi của một con rắn.
Bác nông dân vội vàng chở vợ vào nhà thương ở trên quận. Khi trở về nhà, bà vợ bác bị lên cơn sốt. Bác nông dân nhớ là ăn cháo có thể làm giảm cơn sốt, vì thế bác đã chạy ra vườn bắt chị gà mái cắt tiết, làm thịt để nấu cháo cho vợ ăn. Thế nhưng, bệnh tình của vợ bác vẫn không giảm chút nào. Bạn bè và hàng xóm nghe tin đã tới hỏi thăm. Để thiết đãi họ, bác nông dân đã chọc tiết anh heo. Sau nhiều ngày chống chọi với cơn bệnh, vợ bác qua đời. Vì họ hàng thân thuộc đến đưa đám rất đông, bác nông dân phải mổ thịt bác bò để có đủ thức ăn đãi khách.

Cổ tích loài bướm

02:04 |
Thuở nhỏ, khi nhìn thấy những con bướm đêm màu nâu đất, tôi vừa ghét vừa sợ vì chúng quá xấu xí, không như những chú bướm có màu sắc rực rỡ khác. Cho đến một ngày, tôi đã thay đổi suy nghĩ khi nghe câu chuyện sau:
“Xưa lắm rồi, khi đó những chú bướm đêm cũng có màu sắc rực rỡ như những loài bướm khác, thậm chí còn lộng lẫy hơn những chú bướm bây giờ.
Một ngày nọ, những thiên thần thấy buồn bã vì mây đen che phủ bầu trời khiến họ không còn nhìn thấy loài người ở chốn trần gian. Họ khóc – nước mắt thiên thần rơi xuống tạo nên những giọt mưa trắng xoá. Những chú bướm đêm hào hiệp vốn ghét nhìn thấy mọi người buồn phiền. Vì thế chúng rủ nhau làm một chiếc cầu vồng.

Bướm đêm nghĩ rằng nếu nhờ những loài bướm khác giúp sức thì chúng chỉ cần cho đi một ít màu sắc của mình là có thể tạo ra một chiếc cầu vồng tuyệt đẹp. Thế là một chú bướm đêm tìm đến nữ hoàng của những loài bướm khác để nhờ giúp đỡ. Nhưng những loài bướm khác quá đỗi ích kỷ và tự phụ nên không muốn cho đi màu sắc của mình, dù chỉ một chút. Những chú bướm đêm quyết định làm việc đó một mình. Chúng vỗ cánh thật mạnh làm bột phấn trên cách tơi rắc trong không trung tạo thành những đám mây ngũ sắc lung linh như thuỷ tinh. Những đám mây dần dần giãn ra tạo thành một đường viền dài. Nhưng chiếc cầu vồng chưa đủ lớn, vì thế những chú bướm đêm cứ tiếp tục cho đi màu sắc của mình, cứ thêm vào từng chút một cho đến khi chiếc cầu vồng kéo dài đến tận chân trời. Những thiên thần trông thấy cầu vồng trở nên vui sướng. Họ mỉm cười, nụ cười ấm áp chiếu rọi xuống trần gian làm nên những tia nắng rạng rỡ.
Và những chú bướm đêm ấy chỉ còn lại duy nhất một màu nâu thô mộc bởi chúng đã cho đi tất cả những sắc màu lộng lẫy nhất để dệt nên chiếc cầu vồng tuyệt diệu…”.
Đừng chăm chăm nhìn vào diện mạo, hãy soi rọi để tìm thấy những điểm sáng bên trong một con người. Có ai đó đã nói: “Nhân cách là ngọc quý, nó có thể cắt rời những ngọc quý khác”.

Bác sĩ Vova

01:57 |
Lớn lên Vova đi làm bác sĩ, một hôm găp một bệnh nhân rất khó tính và không ai dám làm việc mà anh ta yêu cầu.

Vova gặp và gọi anh ta đến bệnh viện,anh chàng bước vào bệnh viện, đòi giải phẫu cái…ấy của anh ta cho dài đụng đất và trả trước một khoản tiền lớn. Sau khi đuợc chụp thuốc mê, anh ta không còn biết gì.
Hôm sau tỉnh lại, nhìn thấy đôi chân của mình đã bị cắt cụt tới tận bẹn, anh ta cự nự bác sĩ.

Bác sĩ Vova từ tốn trả lời : “Anh muốn cái …ấy dài đụng đất mà, anh xem xem nó có đụng đất chưa ? “

Con trai của Vova

01:56 |
Vova cùng ba ông bạn cũ lâu ngày không gặp tình cờ hội ngộ trong một nhà hàng sang trọng. Trong khi vova đi vệ sinh thì ba ông kia bắt đầu khoe khoang về sự thành đạt của con cái mình. Một ông nói:
- Tôi tự hào về thằng con trai của tôi. Nó là một nhà kinh doanh địa ốc có tên tuổi và kiếm được rất nhiều tiền. Vì thế, nó rất hay làm việc từ thiện. Tuần trước, nó vừa hiến tặng một lô đất rộng ở ngoại ô thành phố.
Ông thứ hai tiếp:
- Thằng con của tôi cũng làm tôi cảm thấy tự hào. Nó làm nghề bán xe hơi và kiếm được nhiều tiền đến nỗi tuần trước nó vừa hiến tặng một chiếc Ferrari.
Ông thứ ba tham gia:
- Nhiều lúc tôi cũng không giấu được niềm tự hào về thằng con tôi. Nó kiếm được rất nhiều tiền và cũng thích làm từ thiện. Tuần trước, nó vừa hiến tặng một ngôi nhà trị giá 1 triệu đôla.
Đúng lúc này,vova quay lại. Sau khi biết về chủ đề mọi người đang bàn tán, vova cũng kể thành tích của con trai mình:
- Thằng con tôi thu nhập khá lắm. Nó làm vũ công thoát y ở một câu lạc bộ đồng tính luyến ái. Tuần trước, nó kiếm được một lô đất rộng, một chiếc Ferrari và một ngôi nhà trị giá 1 triệu đôla.

Bom trong bụng

01:55 |
Vôva và bạn nó là Pechia nhìn thấy 1 người đàn ông trần truồng có cái bụng rất to trong bồn tắm. Hai đứa liền hỏi:
- Bác ơi! Bác có cái gì trong bụng đấy!!!???
- Bom đấy. – Người đàn ông trả lời.
Vôva cầm sẵn lửa và thì thầm vào tai Pechia:
- Chúng mình làm cho nó nổ đi.
Penchia: Không được!!! Ngòi ngắn quá, nguy hiểm lắm…

Bố của Vova

01:53 |
Hàng ngày Vôva thấy mẹ quát tháo bố, mỗi khi ông quá chén hoặc đôi khi bố Vôva quện chưa lau nhà, một hôm Vôva hỏi.
- Tại sao bố khoẻ mà lại sợ mẹ thế, như con ấy chứ chẳng sợ mẹ tí nào cả…
Bố Vôva nổi cáu:
- mày thì biết gì, nói linh tinh , có những lúc mẹ mày phải quỳ trước mặt tao hàng tiếng đồng hồ mà tao còn không them nói câu nào ấy chứ…
Lúc đó mẹ Vôva đi chợ về:
- E hèm, ông nói lúc nào ấy nhỉ?
- Hì hì àh hôm trước anh chui vào gầm giường tìm cái bút chẳng may bị mắc kẹt,em lấy cán chổi lùa mãi anh mới ra được đấy!!!! may quá không có em thì chết…

Giải thích giàu nghèo

01:51 |
Vova và mẹ trên bãi tắm:

- Mama, tại sao trong cái quần bơi của bác này có bị to còn bác đăng kia lại có cái bị nhỏ?
- Tại bác này giàu, còn bác kia nghèo.
Thời gian trôi qua ………
- Mama, nhìn kìa, có bác cứ nhìn mama mà càng ngày càng giàu …………

-Mama: ?!

Sao qua mặt được vova

01:50 |
Vova học lớp một.
Cô giáo lên lớp đứng trên bục giảng sơ ý thả một tiếng thơ ngọt ngào “pứ”.
Xong cô giáo giả vờ làm rơi phấn, rơi thước kẻ, xoa xoa gót giầy xuống sàn, di di tay lên bảng… hòng che đi.
Vova ngồi ngay bàn một, thấy cô giáo làm nhiều trò quá thản nhiên thốt ra buông thõng một câu:
 “Đếch giống!”

Cái lò xo

01:33 |
Trong giờ học tiếng Nga, Vôva ngồi bàn đấu cứ loáy hoáy ngó nghiêng cái bút bi, thỉnh thoảng lại bấm tách tách. Cô giáo quát:

-Em đang làm trò gì thế Vôva? Không được mất trật tự
- Dạ vâng, nhưng mà thưa cô, em không hiểu. Cái bút là giống cái, cái ruột bút là giống đực, thế tại sao lại không có trẻ con ở đây?
Cô giáo đỏ mặt nói:
- Biến ngay khỏi lớp và mời phụ huynh đến đây
Vôva thất thểu về nhà và bảo bố
- Cô giáo mời bố lên trường
- Thế có chuyện gì vây?
- Con hỏi cô ” cái bút là giống cái, cái ruột bút là giống đực, thế sao không có trẻ con ở đây? Thế là cô đuổi con ra.
Bố Vova liên tháo tung cái bút bi, ngó nghiêng 1 hồi, bỗng thốt lên
- Đây rồi, tất cả là tại cái này. Có 1 cái lò xo nằm ở trong đó

Đoán tuổi…

01:33 |
VôVa năm nay 5 tuổi. Hàng ngày nó thường đi xe buýt đến trường mẫu giáo. Một lần nó gặp một thằng bé có lẽ cùng tuổi với nó. Chúng nó ngồi cùng hàng ghế đối diện với một cô gái mặc váy rất ngắn. Chúng bắt đầu làm quen với nhau.
VôVa hỏi thằng bé : – Cậu mấy tuổi rồi ?
- Tớ cũng không biết nữa. Thằng bé trả lời
- Thế thì cậu nhìn ” kia ” xem có thấy gì không ?. Nói xong VôVa hất hàm về phía cô gái đối diện.
- …….. ! ( Thằng bé nhún vai lắc đầu )
- Thế thì cậu khoảng 4 tuổi. VôVa đáp !

Chân trời

01:31 |
Cô giáo thấy Vova và Misha cãi nhau ỏm tỏi nên ra hỏi có chuyện gì.

Vova: Em nói trời có chân nhưng Misha bảo không có.
Cô giáo: Sao em lại nói trời có chân?
Vova: Đêm qua em dậy đi tè. Ngang qua phòng ngủ của bố mẹ em em nghe thấy bố em hét: “Trời ơi, dạng chân ra”. Như vậy thì trời có chân còn gì?
Cô giáo: !!!